Tìm anh, ngắm nhìn anh - đó chỉ là chái nhà tưởng tượng. Song vì nỗi đau, giác quan em đã bị mù không thể còn với được. Em không thể nhớ khuôn mặt anh, khuôn mặt đã nhoè đi trong thất vọng như chữ nhoè trong vết mực đen. Tiếng anh không còn hát trong em như khi em từng là máy tăng âm cho tiếng. Tiếng anh không còn hát bởi tiếng kêu của sự cô đơn đã át cả những lời trên đôi môi anh.

Em đã đánh mất tay anh, môi anh. Tất cả những gì là anh đều đã ra đi - để lại tái sinh một nỗi đau sau anh trần trụi.


Nguồn: Tiếng nấc trái tim, NXB Văn học, 1994
Khi bạn so găng với cuộc đời, cuộc đời luôn luôn thắng (Andrew Matthews)