Thơ thành viên » Canvanila » Trang thơ thành viên » Truyện thơ Quan Âm Thị Kính
Thương ơi miệng thế với nàng
Vẫn là oan nghiệt, phũ phàng trách oan:
“Chao ôi, đã chức tiểu tăng
Lại đem con nhỏ, chắc tằng tịu ra?”
Bao lời cay nghiệt, xấu xa
Tấm lòng trinh bạch, chẳng nề hà chi.
Cứ đành lầm lũi bước đi
Bôn ba khắp chốn, khổ ly cũng tường.
Ba năm lưu lạc tha hương
Ba năm thấm đượm gió sương phong trần.
Con thơ nhận những hồng ân
Lớn lên khoẻ mạnh, nên thân nên người.
“Lòng cha cũng đã ngậm cười
Cảm lòng ân đức đất trời đoái thương.
Mong con ghi tạc trong xương
Những lời cha nói: Quê hương xóm làng.”
Rồi nàng trút lớp áo mang
Buông lơi mái tóc nhìn sang đất trời.
Kìa trông khí tiết xuân tươi
Xuân sang ấm áp vùng trời tình thương.
Nhớ ngày xưa cũ vấn vương
Thắm tình mai trúc, cung thương nhịp nhàng.
Đâu đây nghe tiếng oanh vàng
Như đương chào đón ai sang chốn này.
Vuốt ve mái tóc con bay
Nhẹ nhàng nàng nói con hay những lời:
“Mẹ như đèn tắt dầu vơi
Sức cùng lực kiệt, tới nơi xa rồi.
Mẹ trồng một gốc cây thôi
Mong cây nảy lộc đâm trồi mai sau.
Nhưng rồi con sẽ ra sao
Mong con sẽ được rễ sâu gốc bền.
Biết bao tủi nhục lo phiền
Có con mẹ cũng vui bên dạ này.
Rồi nay mẹ nói con hay
Trời cao đã gọi, mẹ đây lìa đời.
Gửi con, con nhớ mấy lời
Trao cho cha mẹ, trao người nơi quê…”
‘Chốn quê đào có xum xuê
Như ngày ăn cưới con đi lấy chồng?
Mặc lên tấm áo nâu sòng
Cửa thiền đâu dứt thuỷ chung với chàng.
Ơn cha, nghĩa mẹ, tình làng
Tình chồng với những muộn màng ước mong.
Ngờ đâu một tấm áo hồng
Ra đi khôn nhẽ mặc lòng đắng cay.
Cảnh nhà nghèo khó xót vay
Thương cha, thương mẹ còn đây lệ nhoà
Chờ con với nỗi xót xa
Oan tình buộc tội, cửa nhà tan hoang.
Thuở nào còn thắm hương mang
Xuân xanh đương sắc vội vàng tan theo.
Bức tường cay nghiệt còn treo
Biết tìm đâu lối đường leo ra ngoài.’
“Nhìn trông đào thắm chưa phai
Nhớ người rồi lại tiếc hoài đời ta.
Nhìn trông cánh én thương nhà
Từng đôi bay lại tề gia sum vầy.
Sao ta chẳng được như mây
Nhờ nương gió thổi mà quay về nhà.
Tuổi xuân nay đã vội qua
Khóc lìa mai trắng, phải xa con rồi.”
Nhìn sang con trẻ mỉm cười
Tuổi thơ ngây dại giữa đời nổi trôi:
“Thương con, con hỡi, con ơi
Mong sau con được nên người nghĩa nhân.
Để cho mẹ cách dương trần
Suối vàng mẹ cũng yên tâm xuôi dòng.”
Lá thư vừa mới viết xong
Thì đà nhắm mắt, môi hồng cũng phai.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.