Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Bài thơ chưa được ban quản trị kiểm duyệt sau khi gửi!
Chưa có đánh giá nào
Đăng ngày Hôm qua 14:10, số lượt xem: 50

Từ xa vọng đến tiếng chuông
Tiếng kinh cầu nguyện còn đương vọng vào.
Bước ra đến trước cây đào
Kính Tâm nhìn xuống gốc đào ngày xưa:
“Cây nằm một góc cổng chùa
Gốc cằn thân cỗi lại vừa trổ hoa.
Như rằng héo úa thôi mà
Được năng chăm sóc vẫn ra nhuỵ vàng.
Thanh thiên nào có mơ màng
Tri âm dẫu thiếu vẫn mang linh hồn.
Nghe vào gió thoảng từng cơn
Cũng như tiếng lá hãy còn nhẹ bay.”

Bỗng đâu có tiếng quanh đây
Tiếng hài nhi khóc gần cây đào này.
Bước lần tìm kiếm cho ngay
Trẻ thơ đỏ hỏn trong tay đây rồi.

“A Di Đà Phật, hỡi ôi
Con ai đem bỏ để rồi đi đâu?”

Nhẹ nhàng nâng gáy sau đầu
Thấy hình con nhỏ cũng bầu bĩnh thân.
Nhìn quanh khắp chốn xa gần
Bốn bề hiu quạnh chẳng nhân chẳng hình.

“Cũng là một tấm sinh linh
Đành sao buông bỏ cái tình người đây.
Nhớ lời xưa dạy của thầy
Cứu người tích đức như xây phù đồ.
Nhưng đây sức yếu thế cô
Biết tìm được sữa nơi đâu bây giờ?”

Đành sao để trẻ bơ vơ
Nghĩ rồi lại đến nương nhờ chùa sao?
Tiếc thương dẫu chẳng máu đào
Nuôi sao cho được lớn cao nên người.
“Thôi thì bồng bế khắp nơi
Ăn mày xin sữa những người thiện tâm.”

Bồng bồng bế bế bao năm
Lang thang khắp chốn, viếng thăm từng nhà.
Ăn mày ráo sữa gần xa
Xin cầu thần phật, quỷ ma độ trì.
Tay cầm chiếc mõ mà đi
Tay thì bồng ẵm, bước đi chẳng màng.