Thơ thành viên » Canvanila » Trang thơ thành viên » Truyện thơ Quan Âm Thị Kính
Vẳng nghe kinh Phật vọng vang
Tháng ngày vẫn cứ trôi ngang không ngừng.
Tội tình xưa với người dưng
Treo trên chốn ấy, có dừng cho đâu.
Bần thần thấy dáng Thị Mầu
Tính ngày tính tháng cái bầu đã sinh.
Con thơ nuôi có một mình
Đâu đành cam chịu hy sinh thân này.
Liều mình ôm đến nơi đây
Cổng chùa đặt tại gốc cây đào già.
Lời còn lắm nỗi thiết tha:
“Con ơi, lòng mẹ xót xa cho chàng.
Nhưng mà trót lỡ với làng
Khai ra nên tội để chàng chịu oan.”
Rồi nàng cất bước nhìn sang
Túp lều còn đó, bóng chàng khuất sau.
Chẳng đành gặp gỡ đôi câu
Từ xa nhắn nhủ, về đâu thì về:
“Yêu nhau quá đỗi nên mê
Con thầy nhận lấy, thiếp về tái hôn.
Mong thầy nuôi dạy lớn khôn
Đừng cam trách thiếp đã còn đổ oan.
Cửa thiền mong vén bức màn
Bỏ qua những nỗi muộn màng trước kia.”
Ngậm ngùi từng bước người đi
Nhìn con thơ dại, bỏ đi không đành.
“Con ơi, phận gái mong manh
Mẹ sao chịu được chúng sanh miệng đời.
Đành đem con bỏ cho người
Tội chàng hứng chịu những lời rẻ khinh.
Mong con nên vóc nên hình
Muối dưa những được cái tình người cha.”
Đoạn rồi nức nở xót xa
Nghĩ mình lại nghĩ người ta thế nào.
Biết rằng liệu sẽ ra sao
Đất trời có chịu soi vào cho không.
Đành rằng xuôi ý thuận lòng
Trời cao bể rộng mênh mông bốn mùa.
“Con ơi ở lại cổng chùa
Mong cho rau sữa của chùa nuôi con.
Họ hàng hắt hủi thân con
Mẹ đi tái giá, bỏ con nhờ chàng.
Con ơi đứt ruột đứt gan
Mặt dày mày dạn phụ mang chuyến đò.”
Tiếng kinh vẫn cứ nhỏ to
Trùm lên cả tiếng con thơ khóc gào.
Thị Mầu quay bước đi vào
Bỏ con ở lại gốc đào rồi buông.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.