Thơ thành viên » Canvanila » Trang thơ thành viên » Truyện thơ Quan Âm Thị Kính
Đằng xa bước đến dáng người
Ấy rằng Mẹ Đốp tỏ lời khuyên can:
“Ơi này, chú tiểu hãy khoan
Sự tình tôi biết chú oan khuất rồi.
Thị Mầu thì cứ thế thôi
Cả làng đã biết tanh hôi cô này.
Lạ gì nọc rắn vừa đây
Tội gì phẫn chí, gian ngay có đòi.
Làm thân nam tử ở đời
Thà rằng cứ chịu những lời gièm pha.
Chỉ cần đừng có chết ra
Sống thì ối lúc chán trà no xôi.”
Lời nghe chan chứa bồi hồi
Xót thương cũng chịu ngậm ngùi vậy đi.
“Từ nay không được quy y
Thì đây nào biết chốn đi chốn về.
Bao lời mai mỉa, khinh chê
Rồi đi đói rét, rồi về gió sương.
Chốn nào cho chú tựa nương…”
Kính Tâm nghe sự cũng dường nguôi ngoai:
“Ôi lời vàng ngọc chốn ai
Lòng người ấm áp làm phai nỗi buồn.
Tưởng như gặp trận mưa tuôn
Cho cây khô héo được ươm nhuỵ vàng.”
Đoạn rồi lạy tạ cô nàng
Tâm thành khấn nguyện, nhìn sang mây trời:
“Chao ôi, cái nghĩa tình người
Như soi tỏ ý Phật trời trên cao.
Tình chồng cằn cỗi làm sao
Không cho mưa xuống rơi vào thiếp tôi.
Để tôi từ chốn xanh tươi
Héo cành rũ lá, bao lời hàm oan.
Ôi thương phận hoá tro tàn
Bơ vơ quạnh quẽ biết sang nơi nào.
Con sông chảy đến chốn nao
Đâu bờ, đâu bến, trời cao có tường?”
Rồi đây lưu lạc gió sương
Biết đi đâu nữa, biết nương nơi nào.
Đành rằng dựng túp lều cao
Cạnh chùa để tiện trú vào cho xong.
Có ghen má đỏ môi hồng
Cũng đành cam chịu, phận lòng không than.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.