Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Bài thơ chưa được ban quản trị kiểm duyệt sau khi gửi!
Chưa có đánh giá nào
Đăng ngày Hôm qua 14:05, số lượt xem: 54

Vừa nghe oan khuất trùng trùng
Thế nên các cụ cũng cùng hỏi han.
Quay sang nói với cô nàng:
“Mầu kia, nghe đã rõ ràng được chưa?
Kính Tâm không nhận mây mưa
Có gì nói lại cho vừa làm sao?”

“Tiểu ơi, vui vỗ tay vào
Tẻ thời nỡ bỏ ra sao hỡi chàng?
Sau bia chuyện đã muộn màng
Chối làm sao được thai mang đây rồi.
Mới vừa trầu cắn trên môi
Mà nay đã vội quên rồi hay sao?”

Lời kia chẳng biết thế nào
Đã đành vu hoạ biết sao bây giờ.
Than ôi thân gái bơ vơ
Làm sao mà có con thơ với người.
Nhưng đây cũng chuyện nực cười
Nói ra lại sợ lắm lời gièm pha.
Trước thì giả dạng xuất gia
Nay thì lại đến thai ra thế này.

“Nam mô vạ gió tai bay
Vu oan cho kẻ tu này sao nên.
Ở hiền mong được gặp hiền
Kính mong cô chớ làm liên luỵ người.”

Thị Mầu nghe vội tiếp lời
Mượn điều sum họp gạ người thành gia:
“Dẫu sao chuyện đã xảy ra
Trót lầm trót lỡ thì ta nhận về.
Rồi đây chứng giám lời thề
Làng tha cho tội mà về với nhau.
Kết nên cái chữ trầu cau
Nên câu tình nghĩa mai sau trọn đời.”

Sự kia tưởng rõ mười mươi
Ông thầy Xã cũng đã vơi kiên trì.
Liệu rằng: “Thôi thế vậy đi.
Chuyện kia đã tỏ cần gì xét soi.
Nếu còn không nhận thì thôi
Cứ đem ra đánh trăm roi cho chừa…”

Kính Tâm nghe thấy đành thưa:
“Trình làng oan khuất này chưa tỏ tường.
Sắc không nào dám tơ vương
Lòng không vướng bận bụi đường trần ai.
Xin làng xét rõ đúng sai
Thời xin có đức Như Lai soi cùng!”