Thơ thành viên » Canvanila » Trang thơ thành viên » Truyện thơ Quan Âm Thị Kính
Các thầy nghe rõ từng câu
Mặt thời đổi sắc còn đâu nhân từ.
Gọi ngay đến chốn thiền tu
Cho đòi Tiểu Kính cùng Sư ra hầu.
Tai bay vạ gió bởi đâu
Nhân tình thế thái bể dâu thế này.
Sư ông vội đến ra ngay
Dẫn theo Tiểu Kính ra đây hầu làng.
Từ xa trông thấy anh chàng
Cô Mầu chột dạ nép sang gốc đào.
Nhà sư chầm chậm bước vào:
“A Di Đà Phật, lạy chào các ông.”
“Vâng vâng, chả dám. Chào ông.
Phiền ông đứng gọn kẻo không vướng trần.
A này, chú tiểu Kính Tâm
Biết sao làng gọi đến sân không nào?
Cớ sao động đến má đào
Quen theo lối tục mà vào gió giăng?”
Lại rồi thầy Xã tiếp rằng:
“Lệ làng khôn dễ làm xằng vậy sao?
Bên trên quốc pháp buộc vào
Việc kia đã xảy làm sao khoan hồng.
Thị Mầu con gái phú ông
Đã tường khai hết tư thông với mày.
Có gì oan khuất nói ngay
Để làng xử tội vụ này cho xong.”
Vừa nghe vu hoạ dòng dòng
Oan khiên chẳng tỏ, nỗi lòng ngổn ngang:
“A Di Đà Phật lạy làng
Tôi đây nào có biết nàng là ai.
Bấy lâu nương ngụ thiền trai
Không không, sắc sắc chẳng phai trong lòng.
Nguyện xin tỏ với các ông
Sự trăng hoa đó quyết không vướng vào.
Lời kia đơm đặt lẽ nào
Mong làng soi tỏ, trời cao chứng cùng.”
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.