Thơ thành viên » Canvanila » Trang thơ thành viên » Truyện thơ Quan Âm Thị Kính
Lời vừa dứt tiếng gió bay
Các cụ chức sắc vớ ngay gậy đào.
Ba ông bốn cái chỉ vào
Miệng thì chửi bới loạn cào cả sân.
Cụ Thầy vung gậy đánh gần
Đánh qua đánh lại chẳng cần xét suy.
Cả bầy nháo nhác chạy đi
Tiếng la oai oái còn gì là oai.
Mỗi người một góc một bài
Trốn chui trốn nhủi, tam tai đánh vào.
Đốp thời chẳng biết thế nào
Leo lên chiếu đứng hét vào các ông:
“Ới ơi các cụ các ông
Đánh sao mà lại bay lông bay mào?
Cả làng cả Xã loạn cào
Như gà mắc cáo, làm sao thế này?
Tôn ti trật tự làng này
Có còn không nữa, hay bay đi rồi?”
Xã nhìn việc đã lắng rồi
Lại giơ gậy tới chỉ người trên cao:
“Ô hay con Đốp làm sao
Ai cho mày đứng trên cao dạy đời?
Xuống ngay hay đợi ông mời
Láo nha láo nháo, lắm lời luyên thuyên.”
Đoạn rồi các cụ ngồi yên
Trở về trên chiếu, chẳng quên việc làng.
Đành rằng Xã mới gọi sang
Bảo cô Mầu cứ khai ra xem nào:
“Khôn ngoan thú thực là bao
Khai ra để đó cho tao sắp bày.
Là ai thì nói ra đây
Làng cho chồng - vợ hoan say một đời.”
Mầu nghe vậy cũng bật cười:
“Phải ông nói vậy thì tôi cũng đành.
Thực lòng thưa với chúng sanh
Phải hôm gió đẹp ngày lành tháng tư
Lên chùa gặp gỡ thầy tu
Thấy chàng Tiểu Kính ưu tư mấy phần.
Lòng đâu cả nể đến gần
Đằng sau bia đá mà… vần quấn nhau.”
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.