Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Bài thơ chưa được ban quản trị kiểm duyệt sau khi gửi!
Chưa có đánh giá nào
Đăng ngày Hôm qua 14:03, số lượt xem: 51

“Đã vào chức sắc trong làng
Cây cao bóng cả họ hàng đều trông
Chỉ còn thầy Xã phải không
Phen này vạ cái là xong chuyện đời.”

Đốp vừa mới dẫn mấy lời
Xã nghe tức tối phải mời đi ngay:
“Mẹ cha con Đốp làng này
Ai cho bàn việc mà hay chõ mồm?
Cút ngay cho đỡ tiếng ồn
Còn lời lộng ngữ hoa ngôn cất vào!”

Đoạn rồi chửa biết tính sao
Đành rằng doạ nạt đánh vào tấm thân:
“Nếu con Mầu đã bất cần
Thì ông phú cũng chẳng cần nể nang.
Cho người nọc cổ cô nàng
Đánh sao cho đủ trăm hàng mới thôi!”

Cụ Thầy cũng nói mấy lời:
“Khoan khoan, đợi chút kẻo đời vạ lây.
Nó đương còn úp thúng mây
Đánh sao cho khéo lại bay cái bầu.
Gọi người khoét cái hố sâu
Rồi cho úp bụng con Mầu xuống đây.
Bấy giờ gậy sắt roi mây
Cứ mà đánh xuống thẳng tay được rồi.”

Nghe thôi đã tiếc thân côi
Cô Mầu chẳng sợ nước nôi cái này.
Đi qua trước mặt cả bầy
Đong đưa, đon đả các thầy ngó theo.
Áo hoa váy lụa bay theo
Phất phơ hồng thắm, trăng treo ánh vàng.
Hoa cài một đoá bạch lan
Lời vàng ý ngọc tan hoang cửa nhà:
“Phải đâu là thói dâm tà
Bởi chưng xấu máu hoá ra thế này!”