Thơ thành viên » Canvanila » Trang thơ thành viên » Truyện thơ Quan Âm Thị Kính
Rồi nghe Mẹ Đốp xuýt xoa:
“Hay là cô có quỷ ma ám mình.
Cụ Thầy đụng cái chữ trinh
Thì cô cứ nói chứng minh tỏ tường.
Để làng bắt vạ làm gương
Bỏ đi oan khuất, làng thương cho mà.”
Cụ Thầy nghe vậy liền la
Giọng thì cuống quýt, vang xa mấy hồi:
“Ô hay con Đốp lôi thôi
Ông đây mắt mũi tối rồi đấy thây.
Sao mày còn bảo mưa mây
Nhét ông vào chỗ tối cây thiếu đèn.”
“Dạ thưa giá dụ một phen
Chứ nào đã bắt cụ đền gì đâu.
Hay là trong lúc đêm thâu
Ông Hương có đến bắt sâu cho Mầu
Thì cô cứ nói đuôi đầu
Để làng bắt vạ, vặt đầu ông Hương.”
Vừa nghe nhắc đến ông Hương
Đã đành giãy nảy đủ đường thanh minh.
Ngặt thời lời nói chẳng tinh
Toàn lời bập bẹ inh inh nhức đầu.
Chỉ trời, chỉ đất, chỉ đâu:
“Be bè be bé, bầu bâu bấu bầu.”
Cụ Thầy thấy chẳng rõ đầu
Chỉ nghe những tiếng ầu âu phát phiền:
“Giời ơi, anh cứ nói lên
Có gì tức tối mà rên thế này.
Nói ra làng xã mới hay
Cứ kêu ư ử biết xoay thế nào!”
Xã trông mới nói đệm vào
Giải trình mấy tiếng: “Không sao đâu Thầy.
Cụ này chỉ đất chỉ mây
Thề rằng cụ ấy dạ ngay thẳng lòng.
Bảo rằng ăn uống thì không
Ăn nằm cũng chẳng phải ông đấy làm.”
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.