Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Bài thơ chưa được ban quản trị kiểm duyệt sau khi gửi!
Chưa có đánh giá nào
Đăng ngày Hôm qua 14:01, số lượt xem: 51

Lại nghe thầy Xã điều tra
Vài điều chẳng biết kể ra làm gì:
“Thưa rằng trên có quan ty
Dưới có dân chúng việc gì cũng hay.
Tôi đây Xã trưởng làng này
Để tôi hỏi nó gian ngay thế nào.”

Rồi quay sang với cô Mầu:
“Con kia mày đã nằm đâu để giờ
Bụng mày đã ễnh chỏng chơ
Khôn hồn khai rõ bây giờ xử phân.”

Cô Mầu bước đến gần gần
Bụng thì cứ vác chẳng cần bận tâm.
Nhìn quanh một đám hằm hằm:
“Ăn nằm cùng với cả trăm con người.”

Mẹ Đốp nghe vậy đáp lời
Nhẹ nhàng khuyên bảo kẻo đời cười cho:
“Ấy khoan, chớ tiếng nhỏ to
Ai mà đã trót làm to bụng này
Thì cô cứ kể ra đây
Để cho các cụ xử ngay ấy mà.”

Đoạn rồi lại bước ra xa
Đến gần chức sắc lân la mấy lời:
“Hay là cô trót ăn chơi
Say nghiên say bút ở nơi cụ Đồ
Thì cô cứ nhận đi cho
Để làng bắt vạ cụ Đồ chẳng sai.”

Đồ thì tiếng chẳng đến tai
Chữ vào chữ mất, hiểu ai nói gì.
Cụ Thầy mới khéo du di
Bảo rằng: “Đồ có làm gì Mầu không?
Ăn nằm rồi được mấy vòng
Đã làm đủ hết phải không cụ Đồ?”

Đồ nghe cạc cạc ồ ồ
Thế mà cũng nhận: “Ừ ừ tao tao.”
Cả làng được tiếng cười trào
Rềnh ràng chẳng hiểu thế nào mà ra.