Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Bài thơ chưa được ban quản trị kiểm duyệt sau khi gửi!
Chưa có đánh giá nào
Đăng ngày Hôm qua 14:00, số lượt xem: 50

Bấy giờ Mầu mới nói hầu:
“Dạ chào các cụ vài câu phước phần.”

Cụ Đồ ngó lại nhìn gần
Rồi quay sang lại rần rần giận lây:
“Cụ xem cái lão phú này
Khinh làng chẳng chịu ra đây mà hầu.
Lại kêu con gái đi đâu
Úp theo cả rá chực chầu phần ăn!”

Cụ Thầy nghe vậy mặt nhăn
Bảo rằng: “Dốt nát ngu đần lắm cơ.
Cái Mầu nó chửa con thơ
Lại bảo úp rá ra vơ miếng phần.
Nghe thì cục cục đần đần
Nói thì cứ loại rần rần toàn sai.

Xã thời lên tiếng chia bài:
“Con Mầu có chửa, dân ai cũng tường.
Chỉ duy Thầy chẳng thấy đường…”

“Vâng vâng, dân đã tỏ tường cả mâm.
Thực mục sở thị ầm ầm
Còn tôi nhỡn nhĩ nhập tâm đó giờ.
Để tôi thay mắt ra sờ
Kẻo mà oan uổng gái tơ, phải nào?”

Đoạn rồi đứng dậy quơ quào
Lần mò mấy bận đụng vào Đồ kia.
Ngón tay chẳng biết vuốt gì
Quay sang cười nói: “Cái chi đây này.
Cháu con răng mọc đủ đầy
Khéo là cũng đã ăn ngay được rồi!”

Cụ Đồ uất ức đương ngồi
Bị sờ quanh mỏ, sục sôi tức hờn:
“Đốp đâu, để nó lên cơn
Sáng giờ tao đã được cơm miếng nào.
Mồm còn khô khốc đây sao
Mà mày để lão khám vào mép ông?”

“Ấy thưa cụ chớ để lòng.
Cụ Thầy muốn khám bụng trong cô Mầu.
Chẳng hay mắt mũi để đâu
Mới va mồm cụ tí thôi ấy mà.”