Thơ thành viên » Canvanila » Trang thơ thành viên » Truyện thơ Quan Âm Thị Kính
Bỗng đâu me mé ồm ồm
Cụ Hương cũng đã lồm cồm bước ra.
Người thì dáng chửa rõ ra
Đã đành nghe tiếng đằng xa vọng vào.
Chẳng đành nghe được tiếng nào
Nói nhiều nói lắm chữ nào cũng e:
“Be be bẹ bẹ bè bè
Be bè be bé bẹ bè bé be.”
“Nhà ai nó lại nuôi dê
Không đem đi thịt để dê nó gào.”
Đốp nghe cũng lại thưa vào:
“Cụ Hương chứ phải dê nào mà dê.”
Cụ Hương định bỏ ra về
Lại kìm không đặng kéo lê tiếng dài:
“Be bè bé bẹ bè be
Be bè be bé bè be bé bè!”
“Gì mà be bé be bè
Cụ Hương cứ nói té re ra nào.
Toàn người chức trọng quyền cao
Tai đâu đã điếc mà vào be be.
Tớ mù chứ tớ vẫn nghe
Đầy câu rõ chữ, bánh xe hình tròn.”
Thình lình lôi kéo như con
Cụ Hương cầm thẳng chân son cụ Thầy.
Kéo đi rồi kéo lại đây
Xắn quần vạch túi ngồi ngay chiếu đình.
“Ô hay Mẹ Đốp linh tinh
Sao mày để nó đánh vào mình ông?”
“Dạ thưa ấy cụ Hương trông
Cụ ngồi nhầm chỗ của ông ấy rồi.
Nên ông ấy mới đến đòi
Cụ ngồi chỗ khác được rồi cụ ơi.”
Rồi cụ Đồ tiếp mấy lời:
“A này các cụ nghe người xưa nay.
Mõ thì đập tiếng cũng hay
Nhưng đâu bằng tiếng dao phay thớt mòn.
Việc đình thì phải ăn ngon
Cái ăn là chính chứ còn chi đây.
Gọi là ‘Tẩy’ cái thân gầy
‘Trần’ câu duyên sự, các thầy đúng không?”
Cả ba cụ mới đồng lòng
Ngồi trên chiếu vị, chờ ông Xã vào.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.