Thơ thành viên » Canvanila » Trang thơ thành viên » Truyện thơ Quan Âm Thị Kính
Vẳng nghe oăng oẳng thế nào
Cụ Thầy mù dở bước vào trong sân.
Nhìn trông Mẹ Đốp tần ngần
Cụ Đồ lại hỏi: “Ngồi sân chiếu nào?
Chỗ nào là chỗ của tao
Còn thằng mù dở chỗ nào Đốp ơi?”
Cụ Thầy nghe vậy tiếp lời:
“Mẹ cha nhà nó cứ cười ông đây.
Dào ôi vạ gió tai bay
Ở hiền mà gặp lắm tay lọc lừa.
Thực thà chẳng tỏ sớm trưa
Điêu ngoa lại cứ như vừa tụng kinh.”
Thấy rằng cơ sự bất bình
Đốp đành hoà giải cho mình cũng yên:
“Dạ thưa cụ cứ chiếu trên
Chỗ nào vai vế cụ lên mà ngồi.
Cụ Thầy cũng lại đây thôi
Ngồi bên cụ điếc được rồi cụ ơi.”
Dáng hình vặn vẹo khơi khơi
Xoè tay năm ngón đập rơi con ruồi.
Cụ Thầy soi xét mấy hồi
Bảo rằng: “Thôi chết, đây ruồi đàn ông.”
“Cớ sao cụ biết đàn ông?
Mắt còn chẳng thấy thì ông nỗi gì.
Thôi mời cụ đến ngồi đi
Cho trời nó được yên đi mấy phần.”
Cụ Thầy bước lại lần thần
Gậy thì quờ quạt chỗ gần chỗ xa.
Bước mò từng bước lân la
Chạm ngay vai vế thầy ta đến ngồi.
Mắt thời lem luốc lắm rồi
Thấy gì đâu nữa mà ngồi đúng nơi.
Vén quần ngồi xuống chơi chơi
Đụng ngay Đồ điếc ngồi nơi chiếu này.
Đè đầu cưỡi cổ làm ngay
Cụ Đồ xúc xiểng đẩy bay cắm đầu.
“Mẹ cha con mụ Đốp đâu
Sao mày để lão đè đầu ông đây?
Cứ là mất dạy thế này
Ỡm ờ hoen ố thì mày đi tong.”
Đốp cười ha hả trong lòng
Miệng thì vẫn nói lòng vòng xa xa:
“Dạ thưa chuyện đó ấy mà
Xin thầy chớ vội cho mà đi tong.
Dẫu nay trời đất sáng trong
Cụ Thầy chẳng thấy rõ ông rõ thằng.
Cho nên cụ mất thăng bằng
Ngồi nhầm vai cụ ở đằng sau thôi.”
Cụ Thầy nghe cũng tiếp lời:
“À ra Đồ điếc đang ngồi ở đây.
Khổ thân tôi số thế này
Mù loà có thấy gian ngay thế nào.
Mong Đồ khất lỗi cho tao…
Ấy nhầm, khất lỗi ngồi vào mà thôi.
Chiếu trên tiệc rượu đã rồi
Chen vai một tí cũng thôi có gì.
Rồng thì đâu cũng lưu ly
Đình chung thiếu kẻ du di cho người…”
“Đúng là cái loại mắt lồi!”
“Cái đồ điếc dở lôi thôi lắm mồm!”
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.