Thơ thành viên » Canvanila » Trang thơ thành viên » Truyện thơ Quan Âm Thị Kính
“Dạ thưa con cũng thông minh
Cũng là sáng dạ lung linh rạng ngời.
Nhưng sinh đúng lúc tối trời
Thầy làm một chặp nhớ lời làm sao?
Hay là con bảo thầy vào
Rồi con đi trước, thầy rao việc thầy.
Mõ thì con gõ cho đây
Thầy rao một cái gõ ngay một chầu.”
“Mẹ cha! Mụ nghĩ đi đâu?
Thế ra tao lại theo sau hầu mày?
Phen này tao phải đánh ngay
Con này láo toét hăng say lắm rồi!”
“Ấy khoan! Khoan đã thầy ơi!
Xin cho con nói mấy lời đã nao.
Lời kia thấm chửa kịp vào
Mong thầy làm phước rao thêm một lần.
Để con ghi nhớ ân cần
Rồi con rao mõ mấy lần là xong.”
Xã nghe vậy cũng bằng lòng
Hắng âm đọc lại cũng không hại gì:
“Bây giờ mày nhớ kĩ đi
Kẻo lời theo gió bay đi mơ màng.
Rao là: ‘Chiềng chạ chiềng làng
Đông tây thượng hạ họ hàng mời trông…’.”
Thình lình Mẹ Đốp xoay vòng
Bốc mồm Xã Trưởng bỏ trong… đũng quần.
Xã trông thấy vậy bần thần
Rồi xong tru tréo đánh gần mấy roi:
“Ô hay ông đã đọc lời
Cớ sao mày bốc bỏ nơi đũng quần?”
“Dạ thưa việc ấy cũng cần
Bỏ vào chỗ đấy nhớ dần khỏi quên.”
“Con này mày cứ luyên thuyên
Lời ông rao đấy mày nên nhớ lòng:
‘Thị Mầu con gái phú ông
Tư tình ngoại ý không chồng có thai.’.”
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.