Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Bài thơ chưa được ban quản trị kiểm duyệt sau khi gửi!
Chưa có đánh giá nào
Đăng ngày Hôm qua 13:53, số lượt xem: 4

Thôi thì có kẻ Nô đây
Phen này ông tính việc này xem sao:
“Nô qua ông dặn nghe nào
Chuyện này mày gói kín vào biết chưa.
Rồi mày đi khuất cho vừa
Tìm nơi hẻo lánh nương nhờ tấm thân.
Còn bao việc xóm làng gần
Thì ông thu xếp, không cần phải lo.
Ông cho mẫu ruộng, con bò
Để mày sinh sống mà lo cho mình.”

Anh Nô nghe vậy bất bình
Rằng: “Thôi, con chẳng dối mình được đâu.
Nơi đây cắt rốn chôn rau
Mà ông bảo bỏ, biết đâu mà về.
Có bò con cũng cứ chê
Ông đem giữ lấy mà kê gối nằm!”

Phú ông nghe mặt hằm hằm
Sẵn cây dùi trống liền cầm đuổi theo.
Anh Nô thoắt chạy vèo vèo
Cô Mầu với gọi, vọng theo mấy lời:
“Anh Nô ơi ới, anh ơi…”

“Mày còn Nô ới, Nô ời cái chi?
Đã đành ăn ngủ làm gì
Để rồi giờ nó bỏ đi kia kìa!
Tiếng thơm thì chẳng có chia
Tiếng xấu đồn lại mai kia khắp làng.
Con ơi, lá ngọc cành vàng
Giờ nên nỗi ấy muộn màng thân con.”

“Nào đâu phải lỗi do con
Do cha cả đấy, hãy còn đổ oan.
Sao bao nhiêu đám hỏi han
Cha không chịu gả con sang nhà người?”

“Ô hay, con gái ở đời
Môn đăng hộ đối mới mời con qua.”

“Thôi thôi, đăng đối mãi ra…”

Lời chưa kịp nói thấy cha cầm dùi
Chạy ngang chạy dọc khắp nơi
Phen này có chạy đằng trời chẳng xong!