Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Bài thơ chưa được ban quản trị kiểm duyệt sau khi gửi!
Chưa có đánh giá nào
Đăng ngày Hôm qua 13:52, số lượt xem: 4

Phú ông nghe sự bất cần
Định rằng vung gậy, lại gần đống chiêng.
“Cheng cheng chập chập chèng chèng
Ôi thôi đau quá chập cheng nỗi gì!”

Anh Nô hất thúng chạy đi
Phú ông ngơ ngác, rượu thì tỉnh ra.
Chắp tay khấn lạy quỷ ma
Tưởng rằng có kẻ trong nhà vãng lai.
Nhìn gần đếm rõ một hai
Mới hay biết được ấy là anh Nô.

“Lạy ông con lỡ hồ đồ
Đã đành trót dạ mập mờ với cô.
Cũng vì sáo đánh đàn bò
Diều buông dây buộc giày vò tấm thân.
Xin ông tha thứ một lần
Ơn cao lượng cả muôn phần khắc ghi.”

“Sáng nay ông bảo mày đi
Chăn trâu ở tít núi gì xa xa.
Cớ sao mày đã về nhà
Đã vào được ngõ, đã tra được thừng?”

“Thưa ông, cô bảo con dừng
Cô cho nắm oản, con mừng con ăn…”

Tiếng đâu trời thảm đất bằng
Tội gì nên nỗi một thằng một con.
“Con ơi, con gái còn son
Sao con nỡ để thân mòn xác xơ?
Phần cha tính liệu sao giờ?
Sao đành con chịu tiếng nhơ nhuốc này?
Rồi đây làng xóm đều hay
Thì cha biết giấu mặt mày đi đâu?”

Buồn thương vách kín tường sâu
Buồn thương những nỗi bể dâu thế này.