Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Bài thơ chưa được ban quản trị kiểm duyệt sau khi gửi!
Chưa có đánh giá nào
Đăng ngày Hôm qua 13:51, số lượt xem: 5

Phú ông nghe vậy xuýt xoa
Miệng cười hớn hở: “Phú gia nhà giàu.
Biết ta vách kín tường sâu
Nên sang nhờ cậy vài câu ấy mà.
Nhưng rằng chiêng trống lấy ra
Cho cha thử tiếng xem là như nao.
Kẻo đâu tiếng thấp tiếng cao
Tiếng trong tiếng đục loạn cào sao con.”

Cô Mầu hoảng hốt cõi hồn
Vội vàng ngăn cản dùi son đánh vào:
“Cha ơi, chắc chẳng có sao
Con thời đã thử tiếng cao đều đều.
Xin cha đi nghỉ cho xiêu
Kẻo mà mỏi mệt, lắm điều hại thân.
Vả chăng lại láng giềng gần
Đêm hôm khuya khoắt cũng cần nghỉ ngơi.
Bỗng dưng nổi trống khơi khơi
Kẻo làng bắt vạ, lắm lời vào ra.”

“Không sao! Con cứ kệ cha!
Lấy chiêng lấy trống để ta thử dùng.
Đánh đôi ba tiếng thì dừng
Chứ mà bắt vạ thì đừng có than.
Xóm làng ta cũng chẳng màng
Ông đây đánh cả họ hàng nó nghe!”

Can ngăn mãi chẳng chịu về
Cô Mầu đành kệ cho ông cầm dùi.
Định rằng dăm tiếng thì thôi
Chứ ông say khướt mấy hồi ngã lăn.

Đoạn rồi tiến lại vén khăn
Gõ vào cái thúng mơ màng tiếng vung:
“Tùng tùng cạch cạch tung tung
Tùng tùng cắc cắc tung tùng ối chao!”

Ngẩn ngơ ngơ ngẩn ngó vào:
“Cớ sao nó lại ối chao thế Mầu?”

“Thưa rằng chẳng phải thế đâu
Con nhà hàng xóm nhức đầu khóc la.
Lại thưa buông xuống thôi cha
Kẻo mà thử nữa làng la bây giờ.”

“Ô hay, con gái ngây thơ
Trống chiêng một bộ bây giờ mới sang.
Thử thì phải thử đôi hàng
Ai đâu lại thử mỗi chàng, kệ cô.”

“Thưa cha chiêng trống có đôi
Trống sao chiêng vậy thử rồi đấy thôi.
Mời cha đi nghỉ được rồi
Kẻo mai trúng gió ngậm ngùi tiếc thân.”