Thơ thành viên » Canvanila » Trang thơ thành viên » Truyện thơ Quan Âm Thị Kính
Đương cơn mưa móc hoan say
Thình lình chẳng biết sở xoay thế nào.
Cuống cuồng đứng đứng vào vào
Chạy ngang chạy dọc lộn nhào khắp nơi:
“Thôi thôi, ông đến cô ơi!
Giờ đây ta biết trốn trời đi đâu?”
“Hay là lấy thúng đội đầu
Giả làm chiêng trống lễ hầu làng ta.
Người ta tin cậy gửi qua
Để mình cất giữ kẻo ma giấu đồ.”
“Ôi thôi chẳng được đâu cô
Lỡ mà ông lại thử đồ thì sao?”
Mầu đành liếc mắt đánh vào:
“Thì anh cứ giả tiếng nào cũng xong.
Ông đương cơn rượu xoay mòng
Thì không biết được trống còng gì đâu.”
Phú ông lại giọng làu bàu
Chờ hoài chờ mãi cô Mầu chẳng ra:
“Con ơi, ở mãi trong nhà
Làm gì trong ấy chả ra đón thầy.
Lẹ làng trăng gió mưa mây
Ông đang say lắm đây này con ơi!”
Mầu ra nói nói cười cười
Phú ông lại bỏ mấy lời trách than:
“Chưa gì mày đã mơ màng
Lề mề chậm chạp chả mang giống gì!
Nay cha uống rượu mấy ly
Cồn theo rượu thấm mà đi vào lòng
Làm cho trời đất xoay vòng
Tối tăm mặt mũi khéo hòng ngã ra.
Lăn chiêng lăn trống ra nhà
Thì sao cha được hưởng già con ơi.”
Nói lời chửa kịp dứt lời
Phú ông thấy đó hình người hay ma:
“Cái gì cục mịch đẫy đà
Lù lù một đống giữa nhà vậy con?”
“Dạ đây trống quấn vải son
Với chiêng chỉ đỏ hãy còn buộc dây.
Làng ta biết được nhà này
Phú gia vách kín tường dày tít cao.
Nên làng chọn lựa gửi vào
Để nhờ giữ hộ hôm nào bỏ ra.”
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.