Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Bài thơ chưa được ban quản trị kiểm duyệt sau khi gửi!
Chưa có đánh giá nào
Đăng ngày Hôm qua 13:50, số lượt xem: 7

Tiếc cho phận gái má đào
Hoa rơi cửa Phật lẽ nào lại thơm.
Kìa trông gió cuốn mưa cơn
Trăng soi bóng ngả, dập dờn bướm ong.
Mầu ca những nỗi sự lòng
Lời nghe lả lướt, bóng hồng xuyến xao:

“Gió xuân tốc dải yếm đào
Anh trông thấy oản chả vào thắp hương.
Anh ơi, anh hát tôi thương
Hát câu đàn đúm tỏ tường lòng nhau.”

“Cô Mầu ơi, hỡi cô Mầu
Cô như quả mướp treo đầu bờ sông.
Cô nằm ngoài bụi cô trông
Mai kia khéo lại muộn chồng sớm con.”

“Lắc tai ngoảnh mặt hãy còn
Làm ngơ những nỗi héo mòn ấy đi.
Khôn thì khôn, tính làm chi
Khờ thì khờ vậy, lấy gì chê đây.
Ai về xẻ ván cho dày
Bắc cầu sông cái cho thầy mẹ sang.
Con dao vàng liếc đá vàng
Mắt anh thời liếc, mắt nàng… nàng đưa.”

Dập dìu ong bướm mây mưa
Xuân xanh héo hắt cũng vừa lên hương.
Trăng vàng tỏ khắp bốn phương
Miên man hoan lạc cung đường khó quên.
Tay tiên động khắp mọi miền
Môi trầu trả lại ưu phiền trần ai.
Đêm xuân ấy hãy còn dài
Một đôi hưởng lạc, gái trai quây quần.

Đêm khuya cũng đã bốn phần
Phú ông lọ mọ tiếng gần tiếng xa.
Gọi vào khắp chốn trong nhà
Kẻ ăn người ở khéo là đi đâu:
“Mầu ơi, con gái cha đâu
Con đương ở trỏng, ra hầu cha đi.
Cửa nhà lục đục cái gì
Lì lầm mãi thế, việc chi giấu thầy?”