Thơ thành viên » Canvanila » Trang thơ thành viên » Truyện thơ Quan Âm Thị Kính
Nghĩ qua nghĩ lại một đời
Tình kia cũng chẳng xa vời mấy khi:
“Thôi đành cất bước ra đi
Phen này chẳng có duyên gì nữa đâu.
Trâu đâu mà chẳng là trâu
Cỏ đâu cũng cỏ, sang giàu khác chi.
Gà người thì mặc người đi
Thóc ta ta bới cần gì thiệt hơn.
Ta về ăn trái cây vườn
Anh Nô cũng ở ngay gần nhà ta.
Kẻ ăn người ở trong nhà
Cũng là trai tráng, cũng là đàn ông.”
Đoạn rồi Mầu ấy mừng lòng
Định rằng về sẽ chung phòng anh Nô.
“Cô ơi ông muốn đòi cô
Cô mau về lại kẻo ông ngóng chờ.”
Nghe lời gọi ấy bất ngờ
Mầu ra hỏi chuyện lần giờ mấy câu:
“Anh Nô, anh đã đi đâu
Sao anh lại gọi cô Mầu về ư?”
Nô kia đáp lại ậm ừ:
“Ông nhà cứ hỏi bữa chừ cô đâu.
Sao hay năng cúng, năng cầu
Năng lên khấn vái, lại hầu Phật môn.
Kèn ca, hát đúm ồm ồm
Ca với chú tiểu bon mồm lắm thay.”
“Ô hay cái thứ Nô này,
Buông tha chú tiểu, hay là đến anh?
Tình yêu vốn chửa kịp thành
Thì đà đứt đoạn một nhành uyên ương.
Mình tôi cứ thế vấn vương
Ống vôi, bình sáp cũng đương mất rồi
Thầy sư đem giấu của tôi
Làm tôi tư lự, bồi hồi nhớ thương.
Rồi hoa phai nhuỵ tàn hương
Cơm ăn chẳng được, thân dường héo hon.”
Nô trông dáng ngọc vẫn tròn
Đẫy đà một mực lại còn đong đưa.
“Ôi thôi cô nói nghe chưa
Thân cô thế nọ mà đùa héo hon.
Lỡ đâu mà héo mà mòn
Là tôi thấy dạ bồn chồn tiếc thương…”
“Thật không! Anh cũng tiếc thương
Thương tôi mấy đặng, anh thương thế nào?”
“Phải thương chứ lại thương sao
Thương chuồn chuồn ấy mắc vào tơ vương.
Cô Mầu gian díu đủ đường
Ấy mà thầy tiểu chẳng thương chút nào.”
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.