Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Bài thơ chưa được ban quản trị kiểm duyệt sau khi gửi!
Chưa có đánh giá nào
Đăng ngày Hôm qua 13:49, số lượt xem: 6

Kính Tâm lần lữa bước ra
Nhìn quanh nghĩ đoạn Mầu ta về nhà.
Cầm theo chổi quét lá đa
Bụng thầm nhẩm tính ấy là trêu ngươi:
“Người đâu người đến, người ơi
Nhân duyên khéo cũng nực cười lắm thay.
Người ơi người có đâu hay
Tôi đây cũng chỉ thế này mà thôi.
Tình đâu bổi hồi bồi hồi
Duyên đâu lắm nỗi nổi trôi thế này…”

Thình lình tay bắt tận tay:
“Chàng ơi em đã nắm ngay đây rồi!
Đừng toan chạy nữa tiểu ơi
Ở đây nghe trọn mấy lời em cho.”

“A Di Đà Phật, lạy cô
Mong cô buông bỏ cho tôi quét chùa.
Kẻo sư trông thấy lá thu
Rồi người quở trách kẻ tu không thành.”

Thị Mầu nghe vậy dỗ dành:
“Thôi chàng đừng cứ tu hành làm chi.
Buông câu mô Phật ấy đi
Rồi đưa chổi đó có gì em lo.
Quét xong tâm sự nhỏ to
Đôi ba câu chuyện để cho yên lòng.”

Niệm rằng: “Sắc sắc không không…”

“Thôi thôi, đừng có sắc không nữa mà.
Trăm năm trong cõi người ta
Quét sao cho sạch lá đa ở chùa.
Tu sao cho được mà tu
Mấy ai rũ được bụi mù nhân duyên.
Tuổi xuân nào đã qua niên
Lại đành dang dở đến miền này sao?”

Say sưa nói chuyện thế nào
Quay qua ngoảnh lại, chàng vào từ lâu.
Ngậm ngùi uất ức để đâu
Sao mà hết được những câu vin cành:
“Muốn rằng cây cải cho xanh
Thài lài, rau dệu tám dành bờ tre.
Lắng tai tôi nói mà nghe
Tri âm chưa tỏ khó về tri âm.
Cớ sao chàng nỡ đành tâm
Để tôi thương vụng, nhớ thầm sầu riêng.”

Tình kia đã chẳng dệt nên
Thì đành bỏ đó cho quên đi người.
Cái duyên cái số ở đời
Sống sao cho để lòng người thảnh thơi.