Thơ thành viên » Canvanila » Trang thơ thành viên » Truyện thơ Quan Âm Thị Kính
Nhẹ nhàng chàng tiểu Kính Tâm
Bước ra nhận lễ, trải khăn cúng dường:
“Một lòng khấn nguyện thập phương
Kính trình Tam Bảo theo hương nhang trầm.
Lòng người có đạo, có tâm
Của đồng, công nén biên trăm kể nhiều.
Dẫu rằng chẳng có bao nhiêu
Hay rằng trăm thứ cũng đều để ra.
Thành tâm khấn lạy Di Đà
Thần tiên soi tỏ, quỷ ma thấu trình.”
Rồi quay qua thấy thình lình
Thị Mầu đứng đó lung linh mắt ngài.
“Lạy cô, tôi đã khấn bài
Mời cô làm lễ, chớ hoài đợi thêm.”
Mầu kia đỏng đảnh đi lên
Miệng thì Mô Phật, lời chêm khác thường.
Người đâu giữa chốn đèn hương
Tỏ lòng hẹn ý vấn vương tiểu này.
“Người đâu tu ở nơi đây
Cổ kiêu ba ngấn, lông mày nét ngang.
Nhác trông tao nhã đường hoàng
Tiểu ơi, tiểu hỡi nhìn sang Mầu này.”
Kính Tâm lòng chẳng mảy may
Thành tâm niệm Phật nào hay lẽ thường:
“Nam mô xạ nhiệt lư hương
Thơm lây pháp giới, vân tường khắp nơi.
Gần xa chư Phật mỉm cười
Lòng thành kính cẩn dâng người trên cao.
Hiện thân chứng giám lòng đào
Lạy Hương Vân Cái nhập vào chúng sinh.”
Thị Mầu ngơ ngẩn đứng nhìn
Cơi trầu để đó một mình xuýt xoa:
“Lại đây ăn miếng trầu ta
Rồi chàng để mõ em ra gõ giùm.
Cớ sao cứ phải gông cùm
Miệng nam mô mãi, beo hùm ăn chay.
Thầy như táo rụng nơi đây
Em như gái rở mà vầy của chua.
Thầy tu ở chốn miếu chùa
Sao bằng hoan lạc mấy mùa xuyến xao.
Cau non tiện chũm lòng đào
Trầu têm cánh phượng, thiếp trao cho chàng.”
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.