Thơ thành viên » Canvanila » Trang thơ thành viên » Truyện thơ Quan Âm Thị Kính
Nàng nghe khóc nghẹn một lời
Châu sa từng hạt lại rơi má đào.
“Cha ơi, con biết ra sao
Việc kia oan khuất thế nào cho xong?
Ba năm trọn đạo cùng chồng
Nào con có dạ bưởi bòng cho cam.
Trời cao nào thấu nỗi oan
Rủi xui nên nỗi tình nan giết chồng.
Lòng người có thấu cho không
Trời bao nhiêu nỗi, tang bồng bấy nhiêu.
Râu chàng con thấy chẳng đều
Tiện dao cắt để một chiều như nhau
Nào con có dạ chi đâu
Mà nay người lại chẳng câu tin người.”
Trách cho cái số nực cười
Oan khiên lắm nỗi miệng đời điêu linh.
Mãng ông biết được sự tình
Thương con gái nhỏ trung trinh chữ tòng.
Chẳng qua chưa rõ sự lòng
Đã đành nghi hoặc, chữ đồng bẻ đôi:
“Con ơi, cha đã rõ rồi
Chẳng may ở chỗ lòng người không tha.
Dù oan, dù nhẫn cũng là
Xa xôi cha biết nỗi nhà ra sao?
Thương con chẳng biết cách nào
Thôi thì về lại vách đào, con ơi.
Rồi đây mang tiếng ở đời
Cái nhà này cũng lắm lời rẻ khinh.
Trăng rằm không tỏ bóng hình
Rồi đây con có oan mình riêng con.
Thôi thì cha mẹ hãy còn
Thương con giờ vẫn tuổi son xuân thì.
Lại đây cha dẫn con đi
Có cha có mẹ, chẳng đi xa rời.
Về thôi, con hãy thương đời
Về bên cha mẹ, trọn lời gia phong.”
Nàng nhìn lại khắp căn phòng
Lụa thêu còn đó, đoá hồng chưa xong.
Cầm tay xa mặt cách lòng
Nào đâu mà để bóng hồng liêu xiêu.
Nâng khăn sửa túi bao nhiêu
Mà nay vu hoạ những điều oan khiên.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.