Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Bài thơ chưa được ban quản trị kiểm duyệt sau khi gửi!
Chưa có đánh giá nào
Đăng ngày Hôm qua 13:43, số lượt xem: 7

Sùng ông cất bước ra ngoài
Chạy sang họ Mãng mà cài cắm câu.
Sỹ kia nói chẳng nên đâu
Chẳng đành giải được oan sâu cho nàng.
Than ôi cái nghĩa tình vàng
Đành tâm chia nửa, lỡ làng phu thê.

“Hỡi ơi ông Mãng, ông mê
Ông sang cữ cháu, đón về thôi ông.”

Giữa đêm tại chốn khuê phòng
Mãng ông lọ mọ mừng lòng đi sang.
Tới nơi ông mới bẽ bàng
Thấy nàng Thị Kính hai hàng lệ tuôn.
Sùng ông mượn thế nói luôn
Dạy về tứ đức ở trong nhà chồng:
“Nữ công nữ tắc nhà ông
Đêm hôm nó dám giết chồng chẳng tha.
Thương ông một gái trong nhà
Như cây một nhánh, như đa một cành.
Cứ khoe con gái nhà lành
Thế mà cơ sự banh chành ra đây.
Cũng thương dâu rể một bầy
Dẫu sao đã có những ngày thông gia.
Nên tôi nhắm mắt cho qua
Chẳng thêm đánh đập để mà hại thân.
Nay thôi, dâu cũng chẳng cần
Nhà tôi phó giả sang gần cho yên.
Sau đây bớt miệng hão huyền
Nào là đoan chính, thảo hiền nghe chưa!”

Mãng ông nghe sự đón đưa
Níu thêm cũng chẳng cho vừa lòng xa.
“Hỡi ông, thương nghĩa thông gia
Đành rằng cơ sự ra là như nao?
Việc kia oan khuất lẽ nào
Xin ông chớ vội vịn vào oan sai.”

Sùng ông trông nước mắt dài
Thẳng chân đá lại, sõng soài nằm ra.
Nàng thời vội lại đỡ cha
Lại thêm uất nghẹn cửa nhà tan hoang.
Cha thời thương xót cho nàng
Chẳng lay được cõi lòng vàng bên kia.
Đành rằng đưa dẫn nàng đi
Chứ còn chi nữa, đoạn ly câu thề:
“Cha thương con có một bề
Mà sao nên nỗi đứt thề con ơi?”