Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Bài thơ chưa được ban quản trị kiểm duyệt sau khi gửi!
Chưa có đánh giá nào
Đăng ngày Hôm qua 13:42, số lượt xem: 7

Chàng bèn nói lại đuôi đầu
Rằng: “Đêm đã xuống, nghiêng đầu nghỉ ngơi.
Mắt vừa nhắm xuống chưa lơi
Thì đà tỉnh giấc, dao nơi cổ này.”

Sùng bà nghe vậy định ngay:
“Thế ra là nhẽ con này ác ôn.
Giữa đêm với chả giữa hôm
Thế mà lại định giết chồng hay sao?
Tưởng là đoan chính thế nào
Cũng phường lang chạ, má đào lông bông.
Nhà bà giống phượng giống công
Tuồng bay mèo mả gà đồng lẳng lơ.
Con tao may tỉnh giấc mơ
Chứ không là nhẽ bây giờ khó xong.”

Lại quay trách với Sùng ông:
“Đấy xem ông đã kén tông thế nào
Đêm hôm nó dám cầm dao
Rồi đây nó lại chém vào là xong.
Kén vợ thì phải xem tông
Gả chồng là phải giống công giống hầu.
Ai như mặt sứa kia đâu
Gan lim nó lại cúi đầu giả ngơ.
Nhìn xem đến tận bây giờ
Mồm đâu chẳng mở cứ trơ ra hoài.”

Rồi bà mắng nhiếc đủ bài:
“May con tao đã thoát dài mộng xanh.
Chứ không việc đấy mà thành
Chao ôi! Nó lại tan tành đời trai!
Dù mày đắm nguyệt với ai
Say hoa thì cũng đã loài đương dâu.
Đành rằng mày thú một câu
Bà đây cũng thứ cho câu bất nghì.
Can chi bất trắc làm gì
Phỉ cho đời gái chết đi bây giờ!”

Nàng nghe định tội bất ngờ
Nỗi niềm oan khuất làm ngơ chẳng tường.
Chàng thì cha mẹ tiếc thương
Đứng hình một góc chẳng vương vấn gì.
Việc kia chẳng chịu nghĩ suy
Đã đòi ông Mãng sang đi đưa về:
“Chao ôi cái loại gái khuê
Danh môn vọng tộc cả chê chóng thèm.
Chém cha cái nết cũ mèm
Ních cho vào mặt bèm nhèm mày đi!
Đã đành sống chẳng ra gì
Lại còn lập chí mà đi giết chồng!
Này kia mười mắt đều trông
Còn oan, còn khuất, nỗi lòng chi đây?
Tam tòng tứ đức nhà mày
Mày cho chó gặm hay mày gian ngoa?
Cả gan lòng dạ đàn bà
Gươm trời búa nguyệt có nề hà đâu.
Thôi thì bà nói đôi câu
Gái này bất trắc lại xâu bất nghì
Nay bà phó giả mày đi
Ngựa kham không nổi cần gì dạy khôn!
Nhà bà lệnh tộc cao môn
Nhà mày cua ốc mồ chôn chẳng cùng.
Thứ mày mắng cũng hoài công
Gọi ngay Mãng tộc đưa dòng về thôi.
Mày nay bà đã đuổi rồi
Về mà Bồng Báo mấy hồi mẹ cha!
Khiếp thay cái loại đàn bà
Khốn cùng là loại quỷ ma mấy hòm.
Đồng nát thời về cầu Nôm
Con gái nỏ mồm về ở với cha!
Trứng rồng nay lại nở ra
Con rồng con phượng ấy mà liu điu
Liu điu thì lại liu điu
Có chi chăng nữa vẫn liu điu hoài!”