Thơ thành viên » Canvanila » Trang thơ thành viên » Truyện thơ Quan Âm Thị Kính
Rồi chàng Thiện Sỹ bần thần
Nhìn sang dáng vợ có phần ủ ê.
Mới xin tựa gối hiền thê
Để mà nghỉ giấc mộng mê ít giờ.
“Nàng ơi đọc sách ngẫm thơ
Ta nay mỏi mệt, thân giờ nhức đau.
Nhờ nàng tựa gối ghé đầu
Nghỉ lưng chút lát, hồi lâu học hành.”
Nàng cười thấu rõ ý anh
Dọn khăn quấn chỉ cho anh nằm nhờ.
Tay đưa quạt gió phất phơ
Gió đưa gió đẩy giấc mơ dịu dàng.
Thoáng đâu trông dưới cằm chàng
Chiếc râu mọc ngược sỗ sàng làm sao.
Ngẫm rằng: “Nguyên cớ thế nào
Bởi đâu lại mọc trên cao thế này?
Vợ chồng đâu chỉ riêng tay
Trước chàng đẹp mặt, sau này tới ta.
Râu sao một chiếc trồi ra
Dưới cằm mọc ngược chẳng ra thể gì.
Nay thời tiện xén râu đi
Dao trong tay sẵn cần gì đợi thêm.
Kẻo mai chàng thoát mộng êm
Làm sao ta đặng nói chêm câu gì.”
Nghĩ rồi chẳng ngóng thêm chi
Với tay dao bén mà ghì cạnh râu.
Thình lình Thiện Sỹ nghiêng đầu
Vừa hay mở mắt nắm bầu chuôi dao.
Chẳng hay sự thể thế nào
Đã đành hoảng hốt thét gào trong đêm:
“Bớ cha! Bớ mẹ! Giữa đêm
Bớ làng! Bớ xóm! Chẳng êm giấc nồng…”
Sùng bà cùng với Sùng ông
Nghe đâu tiếng động, đùng đùng chạy ra.
Xét soi khắp chốn quanh nhà
Hỏi han cớ sự ấy là ra sao.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.