Thơ thành viên » Canvanila » Trang thơ thành viên » Truyện thơ Quan Âm Thị Kính
Ba thu chăn gối vừa yên
Quạt nồng ấp lạnh những đêm đông trường.
Tình chàng ý thiếp vấn vương
Nên câu hương lửa dặm trường khó phai.
Đêm khuya luống những canh dài
Chàng thời đọc sách, nàng ngoài giường manh.
Tay thêu điểm lá tô cành
Lụa hồng uốn lượn quện thành hình hoa.
Chàng từ phòng trống bước ra
Miệng còn lẩm nhẩm đôi ba thơ từ:
“Chim thư cùng với chim gù
Tiếng kêu gợi mở như từ lòng son.
Nàng thơ dáng ngọc chẳng mòn
Khiến người quân tử hãy còn xuyến xao.
Vườn xuân mơn mởn ngõ đào
Hoa hồng rực rỡ in vào trời mây.
Nàng theo bước đến nơi đây
Làm dâu hiền thảo, tháng ngày yên vui.”
Nàng nghe đạo học mà cười
Dừng tay nhỏ nhẹ mấy lời khuyên can:
“Thiếp tôi khuyên với anh chàng
Chàng năng đèn sách, nhịp nhàng văn chương.
Dầu hao thì thiếp tôi thương,
Đèn vàng thiếp lại kiếm đường khêu cho.
Chớ nên mê mải nghĩ lo
Chẳng cần vướng bận chi cho thêm phiền.”
“Đêm dài, mộng cũng liên miên
Trăng xuân thoắt đã đến liền canh ba.
Nỗi lòng đâu chỉ riêng ta
Vẫn hay nàng cũng vì ta nhọc nhằn.
Những mai manh áo tấm khăn
Có nàng nâng sửa cho bằng người ta.”
Tay thêu chỉ thắm cành hoa
Ngẫm rằng bà Nguyệt khéo mà xe tơ.
Cho đôi tình thắm duyên mơ
Uyên ương hạnh ngộ nên thơ Tấn Tần.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.