Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Bài thơ chưa được ban quản trị kiểm duyệt sau khi gửi!
Chưa có đánh giá nào
Đăng ngày Hôm qua 13:40, số lượt xem: 8

Sỹ kia cũng dạ hẹn thề
Cho câu cầm sắt trọn bề ước mơ:
“Đôi ta tình chép trang thơ
Cho câu duyên phận chẳng mờ tháng năm.
Dầu cho giá rét căm căm
Hay đêm mưa gió vẫn nằm cạnh nhau.
Chờ cho trầu quấn dây cau
Phượng loan chung lối mai sau một nhà.”

Đoạn rồi vái lạy nhạc gia:
“Mừng cho bốn chữ thông gia vui vầy.
Trước dâng sáu lễ tại đây
Sau cho con trẻ đủ đầy tháng năm.”

Mãng ông nghe cũng mừng thầm
Nhìn đôi dâu rể Châu - Trần có nhau.
Chân vừa định bước nhà sau
Lại trông Thị Kính theo sau họ Sùng.
Nói ra thì cũng ngượng ngùng
Nhưng nay không tỏ, dùng dằng mãi sao.
Đành rằng lão mới vọng vào:
“Mai đây con nhớ hôm nào thăm cha.
Kẻo cho sớm tối vắng nhà
Cha trông mẹ đợi, xót xa con mình.”

Nàng nghe ngẫm nỗi điêu linh
Đành cam nuốt lệ, giấu tình vào trong:
“Lạy cha, con đã nhớ lòng
Ân tình nào dễ phụ vong hỡi người.”

Đèn hoa chen với tiếng cười
Này đây vu kết hai người yêu thương.
Ông Tơ bà Nguyệt đưa đường
Bà mai cởi mối tỏ tường duyên nhau.
Trúc mai vấn vít mai sau
Gừng cay muối mặn bể dâu không rời.

Cầm tay ước hẹn đôi lời
Thề rằng non nước muôn đời chẳng xiêu:
“Đôi ta duyên phận phải chiều
Tơ hồng vấn vít, chỉ điều xe xăn.
Cầm tay giao mặt dặn rằng
Chỉ thề nước biếc, đạo hằng chớ quên.”