Thơ thành viên » Canvanila » Trang thơ thành viên » Truyện thơ Quan Âm Thị Kính
Vẳng nghe tiếng hạc bay cao
Tiếng nàng thục nữ má đào bước ra.
Vẻ thanh, dáng ngọc, mày ngà
Môi trầu cắn chỉ đậm đà duyên quê.
Gương soi, ngọc giắt làm mê
Trâm cài tô điểm một bề dung nhan.
“Lạy cha, lạy khách tìm sang
Con nghe được chuyện có chàng ghé chơi.
Làm thân con gái ở đời
Công cha nghĩa mẹ trọn lời nhớ ơn.
Nan thù phú tái thâm ân
Công ơn dưỡng dục, thành thân cậy nhờ.
Cù lao chín đức nắng mưa
Con xin trả đủ chẳng ngờ, chẳng than.”
Lại nghe ông Mãng nói sang
Rằng: “Con nay tuổi tròn trăng đương thì.
Cha thì mỗi lúc già đi
Chỉ mong con có chốn đi chốn nhờ.
Vừa hay Thiện Sỹ chàng thơ
Ấy người có học, chẳng nhơ nhuốc gì.
Nên cha cũng giáp định kỳ
Cho duyên kim cải ấy thì sánh đôi.
Có chăng con cứ ngỏ lời
Kẻo mai lại bảo ép đời duyên con.”
Nàng nghe lòng cũng thuận lòng
Nhưng còn ngặt nỗi tam tòng tính sao:
“Trình cha, phận gái má đào
Đạo tòng con giữ, há nào dám sai.
Chỉ e cha chốn nhà ngoài
Lão lai đến độ, còn hoài người xưa.
Thân cha những nắng những mưa
Những khi ốm yếu, sớm trưa thế nào?
Mai đây phu, tử tòng vào
Bố kinh một mực dễ nào chăm cha…”
“Lời con thật đẹp dạ ta
Mà con ơi chớ lo nhà làm chi.
Đường đời cũng lắm lối đi
Bên Sùng - bên Mãng, xa gì đâu con.
Vả cha có gái mình con
Mong cho sớm được vẹn tròn lứa đôi.
Mẹ cha nay cũng già rồi
Con thành gia thất mấy hồi vui lây.”
Nàng nghe cha đã tỏ bày
Lòng đà ưng thuận chờ ngày gả sang.
Tình duyên kết lại đôi đàng
Uyên ương hạnh ngộ, rộn ràng duyên quê.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.