Thơ thành viên » Canvanila » Trang thơ thành viên » Truyện thơ Quan Âm Thị Kính
Từ đâu ngoài ngõ đi vào
Có chàng công tử hồng hào thư sinh.
Dáng trông đĩnh đạc cương trinh
Cũng nhà có học, cũng trình, cũng thưa.
Rằng: “Con xin lạy, xin thưa
Xin sang hầu chuyện rồi đưa đôi lời.
Con là Thiện Sỹ sang chơi
Sang thăm trước đặng mấy nhời hỏi han.
Lại nghe có nữ đoan trang
Con sang bán tử chờ nàng về bên.”
“Anh này nói chuyện chẳng nên
Lão đây quá tuổi còn thêm tử gì?
Chết thì lão có mấy khi
Đâu cần anh bán mà đi mà về?”
Chàng cười đáp lại một bề
Rằng: “Khoan, cụ chớ nghĩ về chữ kia.
Sách rằng bán tử vu quy
Bán là bán chữ tử chi do mình.
Con xin bán cái phận mình
Sang làm… rể cụ, nên tình phu thê!”
“À anh nói vậy dễ nghe,
Là anh xin cưới gái khuê về nhà.
Khá khen anh cũng thật thà,
Văn chương chữ nghĩa cũng là đầy tay.
Bản sinh anh vốn là trai
Nhà tôi có gái tuổi hoài xuân xanh.
Phải đôi phải lứa mà thành
Ngại chi chẳng gả, lấy anh làm chồng.
Ví tôi ham chốn cửa ông
Dâu Nam sánh với rể Đông một nhà.
Để tôi gọi gái tôi ra
Hỏi xem ý tứ thế là như nao.”
Mãng ông cất tiếng gọi vào
Gọi nàng Thị Kính ra chào anh đây:
“Con ơi ra chốn ngoài này
Cho cha hỏi chuyện, dở hay thế nào.”
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.