Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Bài thơ chưa được ban quản trị kiểm duyệt sau khi gửi!
Chưa có đánh giá nào
Đăng ngày Hôm qua 13:36, số lượt xem: 9

Lời bình:
Dở dang một khúc thuyền quyên
Cheo leo phận gái giữa miền long đong.
Xót xa cho kiếp má hồng
Oan khiên vào tội giết chồng, ai hay?
Nào kia vạ gió tai bay
Con người lại đoạ thân này dưỡng nuôi.
Một thân gái chiếc đơn côi
Tựa nương cửa Phật, hoa trôi giữa đàng.

Tóm tắt:
Chuyện đây giở lại bẽ bàng
Phật kinh chép lại phận nàng Quan Âm.
Nổi trôi giữa cuộc phong trần
Dệt thành tích truyện, muôn dân lưu truyền.
Rằng xưa thế sự đảo điên
Nơi Cao Ly Quốc người hiền có đây.
Gọi bằng Thị Kính tên này
Con nhà họ Mãng, vào ngay sự nghèo.
Họ Sùng thời mới trông theo
Nên duyên kim cải, lại gieo lòng vàng.
Ba thu chăn gối muộn màng
Vì đâu nên nỗi râu chàng - dao ta.
Oan khiên nào có ai tha
Trốn cha, trốn mẹ mà ra tu chùa.
Cõi kia Vân Tự thiên thu
Thay xiêm, đổi áo, hình thù nam nhi.
Mầu kia mới thật lạ kỳ
Đang tay đơm đặt bất nghì, bất kham.
Đành lòng vu hoạ gieo oan
Đem con đổ lại cho nàng Kính Tâm.
Trải qua thế cuộc thăng trầm
Về nương bóng Phật mong lần giải oan.
Chuyện theo khắp chốn nhân gian
Thành tâm đúc lại một làn thơ ca:

“Khen ai khéo dựng cột ra
Lập nên ca xướng mà ra giữa đình.
Trên cao đức Tổ tối linh
Kính mong phù hộ chúng sinh an lành.
Thành tâm giữ một lòng thành
Tuần nhang xin gửi nên vành dương quang.”