Thơ » Trung Quốc » Hiện đại » Cố Thành
那个声音在深夜里哭了好久
太阳升起来
所有雨滴都闪耀一下
变成了温暖的水气
我没有去擦玻璃
我知道天很蓝
每棵树都龇着头发
在那“嘎嘎”地错着响板
都想成为一只巨大的捕食性昆虫
一切多么远了
我们曾像早晨的蝉一样软弱
翅膀是湿的
叶片是厚厚的,我们年轻
什么也不知道,不想知道
只知道,梦会飘
会把我们带进白天
云会在风中走路
湖水会把光亮聚成
闪烁的镜子
我们看着青青的叶片
我还是不想知道
没有去擦玻璃
墨绿色的夏天波浪起伏
桨在敲击
鱼在分开光滑的水流
红游泳衣的笑声在不断隐没
一切多么远了
那个夏天还在拖延
那个声音已经停止
Trang trong tổng số 1 trang (2 bài trả lời)
[1]
Gửi bởi estrange ngày 26/03/2008 00:37
Tiếng khóc kéo dài suốt cả đêm
khi mặt trời thức dậy
những giọt mưa lấp lánh
trước khi kịp bay hơi
Tôi không lau cửa kính
tôi biết bầu trời màu xanh
và những cây ngoài kia, đang đua nhau khoe tóc
khua những chiếc phách
vờ như là những côn trùng phá hại khổng lồ
Tất cả xa cách thế
Chúng ta từng yếu đuối như những con ve sầu buổi sớm
với đôi cánh ẩm ướt
những chiếc lá dầy, chúng ta còn trẻ
không biết điều gì và cũng không muốn biết
chỉ biết rằng những giấc mơ sẽ trôi đi
và đưa chúng ta tới ban ngày
Những đám mây có thể bước đi trong gió
mặt nước hồ gom góp ánh sáng
thành một chiếc gương lấp lánh
Chúng ta nhìn vào những chiếc lá xanh, xanh
Tôi vẫn không muốn biết
Tôi chưa lau cửa kính
Những ngọn sóng màu xanh xám mùa hè chồm lên rồi hạ xuống,
mái chèo khua đập,
con cá chia tách dòng nước bạc,
tiếng cười của một bộ đồ tắm màu đỏ nhạt dần
Tất cả xa cách thế
mùa hè vẫn còn vương
tiếng khóc mới ngưng.
Gửi bởi Wine ham chơi ngày 29/10/2025 18:03
Đã sửa 4 lần,
lần cuối bởi Wine ham chơi
vào 29/10/2025 23:54
Thanh âm ấy đã nỉ non rất lâu trong đêm thẳm
Mặt trời dâng
Tất cả những giọt mưa trong thoáng chốc lấp lánh
Đã biến thành hơi nước ấm áp
Tôi không đi lau kiếng
Tôi biết trời rất xanh
Cây phơi trần mái tóc
Giữa tiếng “cạc cạc” đó xen vào nhịp gõ
Tất cả thèm biến thành một con côn trùng săn mồi khổng lồ
Mọi thứ đã xa xôi như thế
Chúng ta từng yếu ớt như ve buổi sớm
Với những cánh ướt sũng
Chiếc lá thì dày, chúng ta non trẻ
Không biết điều chi, và cũng chẳng muốn biết chi
Chỉ biết, mộng sẽ trôi bay
Sẽ đưa chúng ta vào ngày
Gió trải đường cho mây
Nước hồ tụ ánh sáng thành gương soi lấp lánh
Ta ngắm phiến lá non xanh
Tôi vẫn thế, chẳng hề muốn biết
Chẳng bận tâm đi lau ô kiếng
Sóng mùa hạ xanh thẫm (rừng khuya) nhấp nhô (nổi chìm)
Mái chèo đang khua
Loài cá tách dòng nước sáng và mượt
Tiếng cười của trang phục tắm đỏ khẽ dần và biến mất
Mọi thứ đã quá xa xôi như thế đó
Mùa hạ ấy vẫn cứ quẩn quanh lần lữa
Thanh âm đó đã ngưng bặt rồi
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.