Bài thơ chưa có nguyên tác, xin mời xem bản dịch!

Nếu bạn có nguyên tác của bài thơ, xin mời gửi vào bình luận ở dưới.


Bài thơ này có rất nhiều khả năng không phải của tác giả Boris Kornilov. Tạm thời chúng tôi vẫn để ở trang này, vì còn nhiều tồn nghi, cũng là để bạn đọc tham khảo. Xin đọc thêm bài viết kèm theo.

 

 

 

Xếp theo:

Trang trong tổng số 1 trang (5 bài trả lời)
[1]

Ảnh đại diện

Bản dịch của Xuân Diệu

Chỉ có một lần thôi,
Em hỏi anh im lặng,
Thế mà em hờn giận,
Để chúng mình xa nhau.

Biết đi đâu về đâu,
Con thuyền không bến đợi?
Ôi cây xanh tình đời,
Có nghe lòng ta gọi?

Những mùa xuân đã qua,
Tiếng ve về thổn thức,
Gió thổi vào đêm hè,
Kể chuyện mười năm trước.

Chỉ có một lần thôi,
Em hỏi anh im lặng,
Thế mà em hờn giận,
Để chúng mình xa nhau.

Nơi tình yêu bắt đầu,
Cũng là điều khó nhất!
Trái tim dù biết hát,
Nhưng tình đời dễ đâu!

Những đôi lứa yêu nhau,
Có nghe tôi kể lại,
Chỉ một lần trót dại,
Thế mà thành chia phôi.

Chỉ có một lần thôi,
Em hỏi, anh im lặng...

Lộ tòng kim dạ bạch,
Nguyệt thị cố hương minh.
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Nghi quá!

Tôi rất nghi đây lại là một trường hợp bài thơ người Việt được đem gán cho nhà thơ nước ngoài (như bài "Em đi tìm em trên bán đảo Ban Căng" mà người ta từng in ra sách và bảo là của Olga Berggoltz)...
Giọng thơ của Kornolov không trau truốt nuột nà thế này. Hình ảnh quá Việt Nam với những tiếng ve, những đêm hè...

"Xin anh đừng hỏi vì sao
Tên anh em để lẫn vào trong thơ..."
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Về bài thơ Chuyện mười năm trước

Đúng như HXT viết, bài thơ này không có cơ sở gì để coi là của B.C.
Có bản viết cho là của Bessonov viết gửi tăng O.B., Xuân Diệu dịch, nhưng cũng chẳng ai biết Bessonov là ai, và có đúng là Xuân Diệu dịch không.
Do vậy, đay là 1 bài thơ thuộc diện tồn nghi. Nếu ai có tài liệu hoặc bằng cứ nào liên quan đến bài thơ, xin cho mọi người cùng biết.

Cảm ơn bạn đã đọc bài của Geo
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bài viết về sự tồn nghi này của Thuỵ Anh

@Chú Geo:
Cháu đã có viết một bài về việc này, nhưng do quên không link vào đây nên chú chưa đọc được.
Chúng cháu tạm thời chưa chuyển bài thơ này đi nơi khác vì muốn tìm hiểu thêm, nhưng 99% là không phải của Kornilov. Link toàn bộ bài viết của cháu ở đây:
http://www.nhipcauthegioi.hu/modules.php?name=News&op=viewst&sid=903
và ở đây nữa ạ:
http://thivien.net/viewwriting.php?ID=556

Do bài viết dài nên HXT xin trích ở đây một vài đoạn liên quan đến bài thơ này:

" [...]

Trên nhiều diễn đàn, thậm chí tuyển thơ, người ta thường ghi chú rằng đó là tác phẩm của một tác giả Bessonov nào đó, người yêu Olga! Nhưng thông tin này cũng có cơ sở để bác bỏ, vì trong tất cả các ghi chép, hồi ký của Olga và của những người đương thời, chưa ai nhắc đến nhân vật kỳ lạ này. Rất có thể do một sự nhầm lẫn nào đó từ phía người Việt. Người Nga hẳn không thể ngờ rằng nhà thơ nữ Olga Berggoltz của họ đã có thêm một mối tình nữa, mối tình do những người yêu quý Olga ở Việt Nam “thêu dệt” nên! Cho đến khi, một số người lại gán bài thơ ấy cho Kornilov, người chồng đầu tiên của Olga.

[...]

Âm hưởng bài thơ, theo tôi, rất gần gũi với cách viết của người Việt Nam: những “con thuyền không bến đợi”, những “tiếng ve”, “đêm hè”… khiến tôi chạnh nghĩ, phải chăng đây là thi phẩm của người Việt?

[...]


Trích dẫn những câu thơ trên để thấy rằng, giọng thơ của Boris Kornilov không êm ả như những gì ta đọc được trong “Về bài thơ cuộc đời” và “Chuyện mười năm trước”. Cái lý “gặp gỡ, chia phôi… nhắc lại làm chi”… không nằm trong “logic thơ” của ngòi bút sắc sảo này. Hơn nữa, cũng để thấy rằng, Olga Berggoltz  và Boris Kornilov có thời gian sống chung rất ngắn ngủi, nhưng chuyện hai người chia tay không đơn giản là “một lần trót dại: anh hỏi, em yên lặng”. Lý do họ chia tay, cho đến tận bây giờ vẫn được những nhà nghiên cứu tiểu sử phân tích và phỏng đoán. Một trong những giả thiết đặt ra, đó là sự khó hòa hợp giữa hai con người tài hoa, nhạy cảm trong khi cuộc sống sinh hoạt khi ấy đầy rẫy những khó khăn…
 
Qua những “nghi án” vừa nêu trên đây, tôi nghĩ: chúng ta may mắn được sống trong một thời đại “mở” về thông tin, có điều kiện tiếp xúc với thông tin nhiều chiều. Song, nếu không có bản lĩnh tiếp nhận và xử lý thông tin, không sàng lọc, so sánh, đã vội tin theo, và, thậm chí còn tiếp tục góp phần “dĩ ngoa truyền ngoa” thì thật là nguy hiểm.
Như trong trường hợp này, còn thật đắc tội với hai nhà thơ mà chúng ta yêu mến! (***)

(***) Để có thêm thông tin và "rộng đường dư luận", người viết bài này đã xin thỉnh giáo nhà thơ, dịch giả Bằng Việt về những dịch phẩm được coi là của ông kể trên. Ông cho biết: hai bài thơ trên chắc chắn không phải của Olga Berggoltz và cũng không phải của một Bessonov nào cả. Và, cũng không phải ông đã dịch các bài đó.

Thụy Anh, từ LB Nga.

"Xin anh đừng hỏi vì sao
Tên anh em để lẫn vào trong thơ..."
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Một ý kiến nhỏ

Mình cũng có bài thơ này với tựa đề "Câu chuyện mười năm", và được ghi tác giả là Bessonov gửi O.B. Người dịch là Xuân Diệu. Giá mà bác Xuân Diệu còn sống để hỏi xem có phải bác đúng là người dịch không nhỉ ? Như thế cũng là để góp phần sáng tỏ thêm "nghi án" này...
Tuy nhiên, mình cũng hoàn toàn đồng ý với HXT về luận điểm : Giọng điệu bài thơ này quá nuột nà, trau chuốt, không phải của B.Kornilov. Tuy nhiên, bởi vì đây chỉ là bản dịch, chúng ta chưa có bản gốc trong tay nên cũng không rõ thực hư thế nào... Bản dịch rất hay (nếu là đúng nội dung như vậy), tuy nhiên, như đã nói, vẫn chưa ai biết tác giả chính xác của bài thơ này, kể cả bản gốc của nó và người dịch..., vì thế, cũng chưa thể kết luận được gì.
Tóm lại, "nghi án" vẫn còn nằm trong vòng bí ẩn... Mình hy vọng một ngày nào đó, có lẽ trong số hàng chục ngàn thành viên của TV như hiện nay, thể nào cũng có ai đó sẽ cung cấp được thêm manh mối nào chăng ???

Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời