Đăng bởi hongha83 vào 29/04/2010 23:55
Lòng thẳng không quen chuyện hão huyền,
Tôi toàn gặp gỡ những vô duyên.
Trăng lên trong lúc mây u ám,
Sông quạnh, mù xa, nước ngược thuyền.
Tôi đợi bên trời chút nắng hanh,
Sưởi lòng giá lạnh giữa ngày xanh.
Nhưng mà mưa vẫn rơi không dứt,
Biết hướng nào đây, đón gió lành!
Đò lỡ sang ngang lắm chuyến rồi,
Hững hờ, hiu quạnh chiếm hồn tôi.
Vườn người nẩy nở khi xuân đến,
Xuân đến, vườn tôi vẫn thế thôi.
Hoa nhạt mùi hương, nước cạn dòng,
Chẳng còn mơ ước, hết chờ mong.
Đời tôi như cốc cà phê đắng,
Không mảnh đường tan để dịu lòng!
Bình luận nhanh 1
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.