Đăng bởi Vanachi
vào 20/02/2006 03:22, đã sửa 1 lần,
lần cuối bởi Vanachi
vào 20/02/2006 03:29
Ở xóm xa cùng, khổ quạnh hiu, Khăn đen gậy trúc dạo quanh chiều. Thôn hoang bóng xế cây nâng ráng, Đường ruộng người thưa nước ngập cầu. Kim cổ không cùng sông lặng lặng, Anh hùng ôm hận lá lao xao. Quay về, một chắc lan can tựa, Trăng sáng như băng trời biếc treo.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.