15.00
Thể thơ: Thất ngôn bát cú
Thời kỳ: Hậu Lê, Mạc, Trịnh-Nguyễn
11 bài trả lời: 11 bản dịch
4 người thích
Đăng bởi Vanachi vào 20/02/2006 03:22, đã sửa 3 lần, lần cuối bởi Vanachi vào 20/02/2006 06:04

晚興

窮巷幽居苦寂寥,
烏巾竹杖晚逍遙。
荒村日落霞棲樹,
野徑人稀水沒橋。
今古無窮江漠漠,
英雄有恨葉蕭蕭。
歸來獨憑欄杆坐,
一片冰蟾掛碧霄。

 

Vãn hứng

Cùng hạng u cư khổ tịch liêu,
Ô cân trúc trượng vãn tiêu diêu.
Hoang thôn nhật lạc, hà thê thụ.
Dã kính nhân hy, thuỷ một kiều.
Kim cổ vô cùng giang mạc mạc,
Anh hùng hữu hận diệp tiêu tiêu.
Quy lai độc bẵng lan can toạ,
Nhất phiến băng thiềm quải bích tiêu.

 

Dịch nghĩa

Trong ngõ cùng, ở nơi vắng vẻ, buồn nỗi quạnh hiu,
Khăn đen, gậy trúc đi dạo chơi buổi chiều.
Nơi thôn vắng, mặt trời xế, ráng đậu trên cây,
Con đường ngoài nội ít người qua lại, nước ngập cầu.
Xưa nay thời gian không cùng như sông chảy xuôi mờ mịt,
Anh hùng mang hận như tiếng gió thổi cây lá nghe vu vu.
Trở về một mình ngồi tựa lan can,
Một mảnh trăng sáng lạnh như băng treo trên nền trời biếc.

 


 

 

 

Xếp theo:

Trang trong tổng số 2 trang (11 bài trả lời)
[1] [2] ›Trang sau »Trang cuối

Ảnh đại diện

Bản dịch của Xuân Diệu

Ở xóm xa cùng, khổ quạnh hiu,
Khăn đen gậy trúc dạo quanh chiều.
Thôn hoang bóng xế cây nâng ráng,
Đường ruộng người thưa nước ngập cầu.
Kim cổ không cùng sông lặng lặng,
Anh hùng ôm hận lá lao xao.
Quay về, một chắc lan can tựa,
Trăng sáng như băng trời biếc treo.

Lộ tòng kim dạ bạch,
Nguyệt thị cố hương minh.
15.00
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Hạt Cát

Xóm vắng ngõ cùng chạnh lẽ loi,
Khăn đen gậy trúc dạo chiều lơi.
Cây chìm khói ráng thôn xế bóng,
Nước ngập cầu lau nẻo vắng người.
Kim cổ miên man sông mịt mịt,
Anh hùng lận đận lá vơi vơi.
Quay về chiếc bóng lan can dựa,
Một mảnh trăng treo lạnh biếc trời!

Lộ tòng kim dạ bạch,
Nguyệt thị cố hương minh.
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Đông Xuyên

Cám cảnh đìu hiu trong ngõ sâu,
Khăn thâm gậy trúc dạo chiều thâu (thu).
Bóng tà xóm quạnh cây trùm ráng,
Người vắng đường quai nước ngập cầu.
Kim cổ về đâu ? Sông chảy lặng...
Anh hùng vương hận, lá rơi mau!
Hưu về ngồi tựa lan can ngắm,
Vòm biếc trăng treo bóng sạch làu.

Lộ tòng kim dạ bạch,
Nguyệt thị cố hương minh.
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Lê Cao Phan

Góc xóm âm u cảnh khổ nghèo
Khăn đen gậy trúc dạo quanh chiều
Thôn hoang bóng xế cây vương ráng
Lộ vắng người thưa nước ngập cầu
Kim cổ khôn cùng, sông bát ngát
Anh hùng vương hận, lá buồn hiu
Một mình trở gót, lan can tựa
Xanh một khung trời trăng lạnh treo.

Lộ tòng kim dạ bạch,
Nguyệt thị cố hương minh.
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của nhóm Đào Duy Anh

Nhà quạnh xóm cùng khổ vắng teo,
Khăn thâm gậy trúc dạo quanh chiều.
Bãi thôn bóng xế cây đeo ráng,
Đường nội người thưa nước ngập kiều (cầu).
Kim cổ không cùng, sông bát ngát,
Anh hùng mang hận, lá veo veo.
Trở về một chắc lan can tựa,
Lạnh lẽo gương thiềm khoảng biếc treo.

Nguồn: Đào Duy Anh, Nguyễn Trãi toàn tập, NXB Khoa học xã hội, 1976
Lộ tòng kim dạ bạch,
Nguyệt thị cố hương minh.
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Lâm trung Phú

Ngõ nghèo ở ẩn khổ lao đao,
Gậy trúc khăn thâm thử dạo nào !
Xóm vắng nắng tàn cây quyến ráng,
Đường quê người ít nước tràn cầu.
Thời gian vô tận, sông mờ mịt,
Tài gỏi hận mang, lá xạc xào !
Về tựa lan can ngồi lẻ bóng,
Trời xanh một mảnh trăng hư hao !!

Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Badmonk Tâm Nhiên

Ngõ vắng đường quanh lặng chơi vơi,
Khăn khâm nhàn chống gậy trúc chơi.
Bóng chiều bãng lãng xuyên tàn lá,
Đê vắng cầu nghiêng nước ngập rồi.
Mịt mùng sóng lẫn sầu kim cổ,
Anh hùng hận gửi lá vàng rơi.
Về ngồi tựa cửa lan can ngắm,
Một mảnh trăng treo lạnh giữa trời.

Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Trương Việt Linh

Ngõ cùng, nghèo khổ quạnh hiu,
Khăn đen gậy trúc buổi chiều dạo quanh.
Đường quê cầu ngập nước dâng,
Thôn hoang vắng vẻ cây vương ráng chiều.
Cổ kim bát ngát dòng trôi,
Anh hùng ôm hận, lá rơi gợn buồn.
Lan can ngồi tựa một mình,
Trời xanh lạnh lẽo nghiêng vành trăng treo.

Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Bùi Văn Nguyên

Ngõ cuối âm thầm cảnh vắng teo,
Khăn đen gậy trúc dạo trời chiều.
Thôn hoang ác lặn cây treo ráng,
Đường vắng người thưa nước ngập cầu.
Kim cổ không cùng sông phẳng lặng,
Anh hùng tuôn hận lá lao xao,
Chơi về một bóng ngồi bên triện,
Trời biếc trăng trong một mảnh treo.

tửu tận tình do tại
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Bùi Hạnh Cẩn

Ngõ hẻm nhà sâu khổ quạnh hiu,
Khăn thâm gậy trúc dạo chơi chiều.
Nắng tà thôn vắng cây vương ráng,
Người ít đường quê nước ngập cầu.
Nay trước không cùng... sông bát ngát,
Anh hùng có hận... lá lao xao.
Quay về ngồi lẻ lan can dựa,
Trời biếc gương thiềm một tấm treo.

Nguồn: Thăng Long thi văn tuyển, Bùi Hạnh Cẩn dịch, NXB Văn học, 2010
Khi bạn so găng với cuộc đời, cuộc đời luôn luôn thắng (Andrew Matthews)
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời

Trang trong tổng số 2 trang (11 bài trả lời)
[1] [2] ›Trang sau »Trang cuối