Đăng bởi Trăng Quê
vào 07/09/2012 12:50, đã sửa 1 lần,
lần cuối bởi Trăng Quê
vào 07/09/2012 14:44
Mùa thu đi qua vườn hoa ẩm ướt, u ám làm sao! Trên những cây thông lơ mơ ngái ngủ giông chơi vĩ cầm! Tôi khoác vai gió đi dọc vườn hoa Trong màn đêm đen tôi tìm chỗ trú tìm một góc riêng – Nơi đó bình yên đìu hiu, cô tịch loé lên ánh đèn Nơi ngày xưa cũ lấp lánh đá quý chiếc nhẫn cô đơn,- Tâm tưởng u buồn bay tìm ai đó khắp thế gian này … Ai đang gõ cửa nơi tôi náu nương? Chẳng bình yên nữa! Ôi chà, mùa thu già nua u ám làm tôi xáo động, trong thông mơ màng, bão chẳng chịu yên! Trốn đâu khỏi giông, trong ngày trời xấu Giấu mình ẩn náu? Nhớ tháng ngày qua tôi chợt khóc oà…
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.