Chưa có đánh giá nào
Ngôn ngữ: Tiếng Nga
3 bài trả lời: 3 bản dịch

Đăng bởi Trăng Quê vào 06/09/2012 12:50, đã sửa 3 lần, lần cuối bởi hongha83 vào 22/12/2012 08:59

“По мокрым скверам проходит осень”

По мокрым скверам
проходит осень,
Лицо нахмуря!

На громких скрипках
дремучих сосен
Играет буря!

В обнимку с ветром
иду по скверу
В потемках ночи.

Ищу под крышей
свою пещеру –
В ней тихо очень.

Горит пустынный
электропламень,
На прежнем месте,

Как драгоценный какой-то камень,
Сверкает перстень,-

И мысль, летая,
кого-то ищет
По белу свету…

Кто там стучится
в мое жилище?
Покоя нету!

Ах, эта злая старуха осень,
Лицо нахмуря,
Ко мне стучится

и в хвое сосен
Не молкнет буря!

Куда от бури,
от непогоды
Себя я спрячу?

Я вспоминаю былые годы,
И я плачу…


1964

 

 

 

Xếp theo:

Trang trong tổng số 1 trang (3 bài trả lời)
[1]

Ảnh đại diện

Bản dịch của Vũ Thị Minh Nguyệt

Mùa thu đi qua
vườn hoa ẩm ướt,
u ám làm sao!
Trên những cây thông
lơ mơ ngái ngủ
giông chơi vĩ cầm!
Tôi khoác vai gió
đi dọc vườn hoa
Trong màn đêm đen
tôi tìm chỗ trú
tìm một góc riêng –
Nơi đó bình yên
đìu hiu, cô tịch
loé lên ánh đèn
Nơi ngày xưa cũ
lấp lánh đá quý
chiếc nhẫn cô đơn,-
Tâm tưởng u buồn
bay tìm ai đó
khắp thế gian này …
Ai đang gõ cửa
nơi tôi náu nương?
Chẳng bình yên nữa!
Ôi chà, mùa thu
già nua u ám
làm tôi xáo động,
trong thông mơ màng,
bão chẳng chịu yên!
Trốn đâu khỏi giông,
trong ngày trời xấu
Giấu mình ẩn náu?
Nhớ tháng ngày qua
tôi chợt khóc oà…

Nếu một mai kiệt sức quỵ bên đường
Em sẽ mang theo gương mặt anh rạng rỡ
Mùa Thu reo chấm nắng vàng sớt lửa
Pha bột màu thương nhớ vẽ trời yêu!
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Tạ Phương

Gương mặt tối sầm
mùa thu dạo bước
qua vườn sũng nước!
Cây vĩ cầm vang
hàng thông mơ màng
nhạc công - bão tố!
Trong vòng tay gió
trong bóng đêm buông
ta dạo trong vườn.
Ta tìm góc vắng -
tìm chốn tĩnh lặng
dưới mái nhà xinh.
Ánh điện lung linh
cô liêu, mờ tỏ,
nơi từng có thuở
mặt ngọc spinen
trên nhẫn ánh lên, -
Bay lên ý nghĩ
kiếm tìm ai nhỉ
trên khắp thế gian...
Kìa, ai đó đang
gõ cửa tôi đó
làm bình yên vỡ?
Ôi, thu muộn mằn
mụ già dữ dằn,
thì ra mụ gõ
trên tán thông đó
bão có yên nào!
Ta biết trốn đâu
trước cơn giông tố
khi mây vần vũ?
Ta nhớ tháng năm
Đã qua, khóc thầm...


Nguồn: Thơ Rubsov (Bản thảo, Nhiều dịch giả)
Khi bạn so găng với cuộc đời, cuộc đời luôn luôn thắng (Andrew Matthews)
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Nguyễn Quỳnh Hương

Mùa thu qua
những công viên ẩm ướt,
Ảm đạm cau mày!

Trên những vĩ cầm thông
ngái ngủ
Bão vần xoay!

Màn đêm phủ
tôi và gió vai kề vai
đi trong công viên nhỏ.

Tôi đi tìm cái hang riêng
Dưới một mái nhà –
Nơi đó thật bình yên.

Cháy sáng hoang vu
Vẫn ở chỗ mọi khi,
Ánh điện đèn

Nhẫn lấp lánh trên tay,
Như đá gì quý vậy,-

Và đang tìm ai đó,
ý nghĩ bay,
Bay khắp đó đây…

Mà lại có ai gõ cửa
Nhà tôi thế?
Chẳng được yên!

Ôi chà, đó là mùa thu
Ác độc, già nua,
chau mày gõ cửa tìm.

Và bão trong đám lá thông
Mãi chẳng chịu im!

Tôi biết trốn đâu,
Khỏi bão,
khỏi xấu trời?

Và tôi khóc
Hồi tưởng một thời…

Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời