Biển Bôx-pho anh chưa từng đến,
Đừng hỏi anh nhiều về nơi đó, ơi em.
Trong mắt em nhìn anh đã thấy
Biển - mơ màng cháy ngọn lửa màu lam.
Anh chưa theo đoàn buôn tuyến Bát-đa
Chưa chở lụa, màu hoàng điều đến đó.
Nào, hãy ngả xuống đây vóc dáng kiêu sa,
Cho anh được tựa gối em ngơi nghỉ.
Dù anh có bao nhiêu lần năn nỉ,
Biết với em chẳng có nghĩa gì đâu,
Ở nước Nga - phương trời xa xôi ấy -
Anh là nhà thơ nổi tiếng, mặc dầu.
Trong lòng anh tiếng đàn gió vang ngân,
Dưới trăng sáng anh vẳng nghe tiếng chó.
Có lẽ nào em, cô gái Ba Tư,
Không muốn thấy miền đất xa xanh đó?
Đâu phải nỗi buồn đưa anh đến đây -
Mà chính vì em, vô hình, gọi đấy
Và đôi tay em, tựa đôi cánh thiên nga,
Đã ấp ủ anh nồng nàn biết mấy.
Từ lâu anh vẫn tìm niềm thanh thản,
Dù quãng đời qua anh chẳng rủa nguyền.
Hãy kể anh nghe chút gì về đất nước -
Xứ sở vui tươi và xinh đẹp của em!
Hãy khoả lấp hồn anh nỗi sầu đàn gió,
Chuốc cho anh hơi thở ngát hương say,
Để anh hết buồn, thổn thức và nhung nhớ
Người con gái Bắc phương xa cách vạn trùng mây.
Và cho dù chưa đến Bôt-pho -
Anh mường tượng cho em về nơi ấy.
Biết dầu sao thì mắt em vẫn cháy,
Như biển - lung linh ánh lửa màu lam.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.