Đăng bởi Geo
vào 10/02/2009 21:00, đã sửa 4 lần,
lần cuối bởi Geo
vào 25/02/2009 07:31
Ta bước đi, nơi chẳng cần chi nữa, Bạn đường thân yêu – chỉ còn lại bóng mình, Và gió thoảng trong khu vườn hoang vắng, Nghĩa địa trải dưới chân - từng bậc đá lặng thinh.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.