Vùng đất bị bỏ phế -
Quê tôi thành hoang vu,
Đồng cỏ để héo khô
Tu viện trong rừng vắng.
Nhà chỉ còn dăm căn
Chẳng có người chăm chút.
Mái nhà như sủi bọt
Trong chập chờn hoàng hôn.
Dưới áo khoác rạ rơm
Vì kèo hư hỏng nặng,
Gió bụi làm mốc meo
Trời rắc vài giọt nắng.
Cánh quạ vỗ dai dẳng
Vào cửa sổ từng nhà,
Anh đào dại trắng hoa
Vẫy tay trong bão tuyết.
Phải chăng đây câu chuyện
Xưa, nay vùng đất này,
Cỏ thì thầm chi vậy
Với lữ khách chiều nay?
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.