Край ты мой заброшенный

Край ты мой заброшенный,
Край ты мой, пустырь,
Сенокос некошеный,
Лес да монастырь.

Избы забоченились,
А и всех-то пять.
Крыши их запенились
В заревую гать.

Под соломой-ризою
Выструги стропил,
Ветер плесень сизую
Солнцем окропил.

В окна бьют без промаха
Вороны крылом,
Как метель, черемуха
Машет рукавом.

Уж не сказ ли в прутнике
Жисть твоя и быль,
Что под вечер путнику
Нашептал ковыль?


1914

Nguồn: 200 bài thơ và trường ca song ngữ, Nguyễn Viết Thắng

 

 

Xếp theo:

Trang trong tổng số 1 trang (2 bài trả lời)
[1]

Ảnh đại diện

Bản dịch của Nguyễn Văn Thiết

Miền quê tôi bị bỏ
Miền quê tôi bị hoang
Cả tu viện, cánh rừng
Không rộn mùa cắt cỏ.

Những ngôi nhà xiêu lệch
Mà tất cả có năm.
Những mái nhà sủi bọt
Thành gỗ lát hoàng hôn.

Dưới áo bào rơm rạ
Gió vuốt những vì kèo
Và gió kia đem vã
ánh mặt trời lên rêu.

Quạ khoang giương cánh đập
Vào cửa sổ không sai
Anh đào như bão tuyết
Đang vẫy những bàn tay.

Không còn như chuyện kể
Nhưng huyền thoại đã từng
Cây vũ mâu thì thầm
Điều chi cùng lữ thứ?

Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Phùng Hồ

Quê hương ơi, một phương trời bỏ sót,
Quê hương ơi, một miền đất hoang vu.
Cỏ trên đồng không cắt để héo khô
Chỉ có rừng với nhà thờ tu viện.

Những nhà gỗ xưa có người trông đến -
Chỉ lèo tèo vẻn vẹn có năm căn.
Những mái nhà đã mục nát nhiều năm
Trên ráng chiều thấy lăm nhăm cành củi.

Dưới cái mái bằng rạ rơm cũ kỹ
Phơi bày ra nham nhở những vì kèo.
Gió bụi mờ xám xịt với mốc meo
Loang lổ dưới nắng chiều xuyên sợi khói.

Trên cửa sổ đập đều không hề lỗi
Cánh chim đen của con quạ vỗ hoài.
Anh đào dại như bão tuyết rơi rơi
Cây lả lướt giữa trời vung tay áo.

Cổ tích chăng trong cành cây huyên náo
Cuộc đời nay và quá khứ của người.
Kẻ bộ hành buổi chiều muộn đơn côi
Cỏ thầm thì những lời ai có biết?

Khi bạn so găng với cuộc đời, cuộc đời luôn luôn thắng (Andrew Matthews)
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời