Đó là
Những ngày cay đắng
Không một ai muốn cho
Người khác một que diêm
Để người kia có thể
Thắp sáng lên
Đối với dòng sông
Viên đá nằm
Tĩnh lặng
Đối với ngọn gió
Cây đứng yên
Thẳng đứng
Đối với cỏ dại
Hoa bừng nở muôn màu
Người ta gìn giữ
Một bao diêm
Như con ngươi của mắt
Chỉ cốt sao ngọn lửa của riêng mình
Bốc cháy tới trời xanh
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.