Năm ngoái lên cao bắc Thê huyện, Năm nay quay lại bến sông Bồi. Xót thay đầu bạc không còn gặp, Thẹn thấy hoa vàng tươi khắp nơi. Đời loạn bơ vơ thân lữ khách, Đương cùng vất vả sống theo người. Rượu rồi, sực nhớ mười năm ấy. Ly sơn gió bụi não lòng ai.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.