Chiều ở lầu cao, núi tuyết đông, Sư chẳng nói năng, lên thỉnh chuông. Thành quạnh ngày tàn, trời thoi thóp, Chợ gần khói toả, lớp mênh mông. Bệnh ngặt thêm buồn càng bực tức, Người xưa hẹn gặp vẫn còn mong. Biết anh lựa vận thơ vất vả, Cứ nên buông thả, mọi sự xong.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.