Mé tây đẹp, từ lâu vẫn muốn, Một bữa ăn hết nhẵn tiền vàng. Mảnh vân mẫu, hạt cơm trong, Bổ dưa trong vắt tưởng chừng lạnh run. Chẳng cách nào quay thuyền ngược lại, Mà lòng buồn nên mải chuốc nhanh. Chủ nhân tiếp thật tận tình, Lời mời như những ngọc xanh sáng ngời.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.