Khắp chốn mười năm còn chiến tranh,
Giặc giã lại vào tới đế kinh.
Lạc lối, không ngờ vào Tương Dã,
Vung roi, bỗng thấy đến Hồ Thành.
Sài lang chặn nẻo, người cách trở,
Lửa khói soi đêm, xác tan tành.
Vua chúa nản lòng vì trốn chạy,
Các quan lo liệu việc thanh bình.
Những ngại vét vơ như lối cũ,
Từng nghe yêu quái được yên lành.
Ông lão ven sông thường vụng tính,
Sạch gió bụi hay mắt kém tinh?
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.