Tây cầu Vạn lý một mái tranh, Đầm Bách Hoa, nước sáng long lanh. Gió ôm trúc biếc, dáng kiều diễm, Mưa ủ hoa sen, hương toả quanh. Bạn cũ lương cao, thư im bặt, Con thơ gạo thiếu, mặt xám xanh. Muốn lấp hố hang mình buông thả, Già càng khùng dữ: tự chê mình.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.