Sát khí xông từ vạn bếp lên, Chỉ còn luỹ đất đứng trơ ven. Cỏ cây chiều xế tươi màu cũ, Gươm giáo bao người khốn một phen. Ngũ Lĩnh hồn về xa vạn dặm, Chương Dương chuyện cũ thoắt ngàn năm. Nếu còn tủi thẹn cùng sông núi, Mau hướng Tây Sơn gửi ngợi khen.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.